Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Yến ngớ người.
"Không phải chứ Giang Lê, em đang nói bậy bạ gì vậy? Cái gì mà quy định hình sự này nọ, chuyện này vốn không liên quan đến em, em xen vào làm gì?"
Trong ấn tượng của anh ấy, từ nhỏ đến lớn Giang Lê chỉ là một học tra ‘hiểu biết nông cạn mà thích khoe khoang’.
Cấp ba dựa vào tiền đút lót để vào lớp quốc tế, đại học lại tiếp tục dùng tiền để vào một trường đại học dỏm liên kết nước ngoài.
Cho nên anh ấy chắc mẩm cái gọi là luật hình sự này chắc chắn là do cô tự mình bịa đặt ra.
Thế nhưng Giang Lê lại liếc mắt nhìn anh ấy với ánh mắt kỳ lạ.
"Giang Yến, bình thường anh không đọc sách hay sao?"
Giang Yến lại bị châm chọc: "."
Sắc mặt của Thương Thiếu Cảnh đang ngồi trên sofa trầm xuống.
"Cô nghĩ tôi sẽ tin cô sao?"
Mặc dù Giang Lê hiện tại quả thật có chút khác với trong ký ức của anh ta, nhưng giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Một người phụ nữ toàn thân đầy vết nhơ làm sao có thể thay đổi hoàn toàn chỉ trong thời gian ngắn? Giang Lê thong thả nói: "Vậy thì báo cảnh sát đi."
Giang Yến: ?
Thương Thiếu Cảnh cũng bất ngờ ngẩng đầu lên, "Cô nói cái gì?"
"Nếu anh một mực khẳng định là tôi bắt cóc người, thì tôi chỉ có thể dùng biện pháp pháp luật để chứng minh sự trong sạch của mình." Giang Lê nói, "Anh không chịu được hạt cát trong mắt, tương tự, tôi cũng không thích bị người ta oan uổng đâu."
"Không phải." Giang Yến hoang mang, "Giang Lê, em nghiêm túc à?"
Người trước đây hận không thể tránh xa cảnh sát, sao bây giờ lại thành người tuân thủ pháp luật rồi?
Nếu cảnh sát đến thì hỏng bét, việc này chắc chắn cả mười ngày nửa tháng cũng không giải quyết xong.
Anh ấy chẳng muốn vô cớ vào đồn cảnh sát rồi bị thẩm vấn tới lui như tội phạm.
Rõ ràng, Thương Thiếu Cảnh cũng không muốn như vậy.
Anh ta nhíu mày một cái, buông chân đang bắt chéo ra, đứng dậy.
"Tạm thời tôi tin cô, nói đi, Tô Ngâm Vãn ở đâu?"
Đại khái là đợi khi gặp được người rồi anh ấy sẽ tìm cặp anh em nhà họ Giang tính sổ sau.
Thế nhưng Giang Lê lại mở điện thoại, đưa mã QR thu tiền ra trước mặt hắn.
"Trả tiền rồi tôi sẽ nói cho anh biết Tô Ngâm Vãn ở đâu."
Giang Yến: ??? anh ấy kéo người lại.
"Không phải chứ Giang Lê, tại sao em còn đòi tiền? Không phải em nói là không bắt cóc người sao?"
Sắc mặt của Thương Thiếu Cảnh cũng rõ ràng trở nên khó coi.
Giang Lê nghiêm túc giải thích: "Xem tướng số vốn là quá trình trao đổi vận khí giữa hai bên, em nhận tiền xem bói, mới có thể nói cho ngài Thương đây vị trí của cô Tô, người ta không phải đều làm như vậy sao? Chỉ có điều em xem chuẩn hơn, đương nhiên tiền cũng lấy nhiều hơn."
"Hai trăm nghìn, không nhiều hơn một phân, không ít hơn một phân."
Nếu không thì làm sao giải thích được khi hành tung của anh ấy thì người nhà họ Giang hoàn toàn không biết, nhưng mỗi lần Giang Lê lại có thể xuất hiện chính xác và kịp thời trước mặt anh ấy? Giang Lê gật đầu, "Nếu không phải vậy thì sao?"
Sau đó cô lại nhìn về phía Thương Thiếu Cảnh.
"Nếu anh không xem thì tôi đi đây, sắp mười một giờ rồi, tôi phải về nghỉ ngơi."
Sắc mặt của Thương Thiếu Cảnh có chút phức tạp.
Suy nghĩ vài giây, anh ta ra hiệu cho trợ lý.
Anh ta muốn xem thử rốt cuộc Giang Lê đang giở trò gì?
Dưới sự ra hiệu của Thương Thiếu Cảnh, trợ lý bước lên chuyển khoản hai trăm nghìn cho Giang Lê.
Ngay khi tiền đến tài khoản, Giang Lê thu điện thoại lại, hơi cúi đầu với mọi người.
"Làm phiền cho tôi biết ngày sinh của cô Tô."
Kiên nhẫn của Thương Thiếu Cảnh sắp cạn kiệt, "Cô lại đang giở trò gì?"
"Anh không biết xem tướng số cần có ngày tháng năm sinh hay sao?"
"Khó trách cậu cứ luôn miệng nói yêu thương Ngâm Vãn, đến thời gian sinh của người ta cũng không nhớ rõ, cậu cũng xứng nhắc đến chữ yêu thương?"
Thương Thiếu Cảnh nổi giận.
Giang Lê bất lực.
Cô đại khái đã hiểu tại sao trong truyện Giang Yến đấu không lại Thương Thiếu Cảnh, cuối cùng còn rơi vào kết cục đó.
Đều là do cái miệng này gây họa.
"Được rồi, đừng nói nữa."
Giang Lê lên tiếng ngăn cản hai người đối đầu, khí thế vô hình lan tỏa khắp nơi.
Giang Yến theo bản năng ngậm miệng lại, còn Thương Thiếu Cảnh cau mày một cái rồi cũng không nói tiếp.
---
Hai người im lặng đi theo Giang Lê ra khỏi Orcas.
—— Câu lạc bộ Giải trí Tây Thành Dung Quang.
Chơi golf ròng rã cả đêm mà vẫn thua, Hạng Hạo lộ rõ vẻ mệt mỏi và bực bội, cuối cùng không kìm được mà vứt mạnh gậy đánh.
"Không đánh nữa, tôi về ngủ đây."
Người bạn bên cạnh ngạc nhiên hỏi, "Chưa đến mười một giờ, sao Hạng thiếu đây đã không chịu nổi rồi?"
Hạng Hạo hừ lạnh một tiếng, "Tôi đây là muốn ngủ sớm dậy sớm, cậu thì hiểu cái gì."
Từ sau khi chị Lê tại quán net vỗ vai nói những lời chân thành từ nội tâm, anh hoàn toàn tỉnh ngộ.
Thay vì sống mơ hồ mỗi ngày tìm vui ở các buổi tiệc tùng rồi cuối cùng trở về nhà với tâm trạng trống rỗng.
Chi bằng tìm việc gì đó để làm.
Những thay đổi gần đây của anh cũng khiến ba mẹ kinh ngạc, không chỉ quan tâm đến anh hơn mà không khí gia đình cũng tốt hơn nhiều.
Đặc biệt là lần trước giúp chị Lê bắt được Tần Hiểu Hiểu muốn tống tiền kia, được cảnh sát khen ngợi, cảm giác danh dự và tự hào càng khiến anh ngày càng phấn đấu hơn.
Những thứ trò chơi và rượu này không thể mang lại được cho anh.
Thế nhưng vừa xoay người thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, tên đàn em bên ngoài đột nhiên vội vàng chạy vào.
"Anh, anh, có một người phụ nữ khả nghi đi qua lại câu lạc bộ chúng ta cả ngày, em nghi ngờ cô ta trộm đồ!"
Hạng Hạo rút ngay điếu thuốc đang ngậm trong miệng vứt xuống đất.
"Đệt..., dám trộm đồ ở địa bàn của ông đây? Không muốn sống nữa sao? Đi, chúng ta bắt cô ta!"
Thế nhưng vừa nói xong lời mạnh miệng, lập tức bên tai vang lên giọng nói của Giang Lê.
"Cố gắng trở thành người có giáo dục, lễ phép, tuân thủ pháp luật và có thể đóng góp cho đất nước."
Suy nghĩ một chút, Hạng Hạo nhặt điếu thuốc lá dưới đất bỏ vào thùng rác, sau đó vỗ vai đàn em.
"Như thế này, cậu đi báo cảnh sát trước, tôi đi xem thử có thật là có kẻ trộm hay không."
Đàn em: ? Anh Hạng lúc nào cũng hùng hổ đòi cầm vũ khí đi đâu mất rồi?
Cuối hẻm câu lạc bộ, Hạng Hạo dẫn theo vài người chặn được bóng dáng lén lút.
Gác gậy golf lên vai, anh nhướng mày cố gắng tạo ra vẻ hung dữ, "Ê, người bên trong kia, thức thời thì mau ra tự thú, nếu không thì tôi..."
"Mấy, mấy người muốn làm gì?"
Hạng Hạo chưa nói hết câu, bên trong đã truyền đến giọng nói của một người phụ nữ.
Giọng nói mềm mại, lại mang theo vài phần sợ hãi.
Hạng Hạo ngẩn người, sau đó trực tiếp cười lạnh.
Đã run rẩy như vậy, không phải chột dạ thì là gì? "Các anh em, tiến vào bắt con đàn bà xấu xa này lại!"
"Tôi xem ai dám động vào cô ấy."
Một giọng nam lạnh lùng đột nhiên vang lên sau lưng họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


