Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiếng người đàn ông gầm lên giận dữ bên tai, khiến Giang Lê cảm thấy đầu óc đang quay cuồng của mình càng thêm khó chịu.
Sau một hồi ù tai, cô cố gắng mở mắt ra và cuối cùng cũng nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh —
Trước mặt cô, màn hình máy tính sáng rực bởi những hiệu ứng đủ màu sắn, bàn tay cô vẫn đang để trên con chuột, trong khi đó, trong tai nghe đang không ngừng phát ra giọng nói chất vấn của một người đàn ông.
Nhìn những sản phẩm hiện đại xung quanh, Giang Lê dần nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
— Cô xuyên không về rồi.
Cô tên là Giang Lê, là nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết có tên "Người vợ nổi tiếng của tổng giám đốc cố chấp". Sau khi cô bị cốt truyện điều khiển và sống qua một cuộc đời vừa mơ hồ vừa nhục nhã. Linh hồn cô đã xuyên không về hàng trăm năm trước, trở thành trưởng nữ của Hầu phủ hiển hách ở vương triều Đại Tề.
Đó là cuộc đời hạnh phúc nhất mà cô từng trải qua.
Ở đó, cô thoát khỏi sự kiểm soát của cốt truyện, sống cuộc sống mà cô mong muốn, cũng trở thành con người mà cô khao khát.
Nhưng ngay khi cô nghĩ rằng cuối cùng mình có thể tự do tận hưởng cuộc sống theo ý thích thì cô lại xuyên không trở về.
Chẳng lẽ cô vẫn không thể thoát khỏi số phận buồn cười và bi thảm đó sao?
"Này, nói chuyện đi, đừng ở đó giả câm."
"Tốt nhất là cô nên mau chóng nói cho tôi biết, cô giấu Ngâm Vãn ở đâu!"
Giọng nói của người đàn ông trong tai nghe đang càng ngày càng kích động, cứ như thể anh ta có thể vồ lấy mà xé nát cô ngay qua đường truyền vậy.
Giang Lê cau mày.
Cô nhận ra giọng nói này, là Thương Thiếu Cảnh, nam chính của "Người vợ nổi tiếng của tổng giám đốc cố chấp", một tổng giám đốc độc đoán, cố chấp và vô lý. Người mà anh ta gọi là "Ngâm Vãn" cũng chính là nữ chính của cuốn tiểu thuyết này, Tô Ngâm Vãn.
Còn cô, là kẻ mù quáng đi theo sau nam chính, ganh ghét với nữ chính ngây thơ ngọt ngào – Một vai nữ phụ ác độc đáng ghét.
Nếu cô là vai phụ thì cũng đành, nhưng vấn đề là cô còn chẳng được xem như một nhân vật phụ đúng nghĩa. Nói đơn giản thì cô chỉ là một công cụ thúc đẩy câu chuyện phát triển —
Cô vừa xuất hiện đã bắt cóc nữ chính, chọc giận nam chính, rước họa sát thân. Sau đó vì cô, cả dòng họ phải chịu đựng sự trả thù của nam chính.
Nghĩ đến cuộc đời đau thương đó, ánh mắt Giang Lê tràn đầy sự tức giận.
Sau khi trải qua cuộc sống rực rỡ thời cổ đại, cô không muốn trở thành con rối bị cốt truyện điều khiển nữa lần nữa.
Nhưng giờ đây cô đã có ý thức riêng, liệu cô có thể thoát khỏi được sự sắp đặt của cốt truyện hay không?
Nghĩ đến đây, Giang Lê nắm chặt tai nghe và thử gọi: "Thương Thiếu Cảnh?"
Đối phương lập tức cười lạnh: "Giang Lê à, sap cô không giả câm nữa? Cô hãy mau trả lời câu hỏi của tôi, Tô Ngâm Vãn đang ở đâu?!"
Tên tay chân bên cạnh nhìn thấy biểu cảm đột ngột thay đổi của Giang Lê sau cuộc gọi thì dừng trò chơi trong tay lại. Anh gỡ tai nghe xuống và tức giận nói: "Chị Lê à, có phải cái con Tô Ngâm Vãn kia lại gây rắc rối cho chị không? Theo em, chị nên cho người trói cái con tiện nhân đó lại rồi dạy cho nó một bài học, để xem sau này nó còn dám tranh giành đàn ông với chị nữa không!"
Giang Lê hướng ánh mắt về phía cậu con trai bên cạnh.
Sau khi quan sát vài giây, cô dần nhớ lại thông tin về nam sinh này từ trong ký ức đã mờ nhạt của mình — Đây là đàn em số một của cô, Hạng Hạo.
Trong sách, nhân vật của cô là một tiểu thư cực kỳ nổi loạn của một gia đình giàu có.
Sau khi cha mất sớm, cô bất chấp sự quản thúc của mẹ mà suốt ngày trốn học đi lang thang với bọn du côn.
Tại một bữa tiệc, cô gặp nam chính đẹp trai và giàu có. Từ đó, cô không tự kiềm chế được bản thân mà yêu anh ta.
Nhưng lúc đó, Thương Thiếu Cảnh đã có mối quan hệ phức tạp với nữ chính Tô Ngâm Vãn.
Để giành được Thương Thiếu Cảnh, cô đã không ít lần hành hạ nữ chính.
Vì vậy, khi nữ chính cố tình diễn trò "biến mất" để kích thích nam chính, Thương Thiếu Cảnh đã gọi điện tới để đòi người.
Đó là nguyên nhân dẫn đến một màn khi nãy.
Trong sách, vì căm ghét nữ chính cộng thêm việc bị nam chính trách mắng qua điện thoại, cô đã lập tức làm theo ý kiến của Hạng Hạo, đó là bắt cóc Tô Ngâm Vãn.
Sau đó, cả nhà họ Giang trở thành cái gai trong mắt Thương Thiếu Cảnh. Tiếp đó, họ dần bị các dòng họ thượng lưu trong thành phố xa lánh, cuối cùng đi đến con đường phá sản và lụi tàn.
Nhưng lúc này —
Giang Lê chậm rãi đứng dậy từ trên ghế, cô đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn trên váy mình.
"Không cần, tôi không có hứng thú với loại đàn ông không có giáo dục."
Hạng Hạo: ? Anh hoàn toàn không thể tin vào tai mình.
Không phải chị Lê rất thích anh chàng họ Thương kia sao? Sao mới xong một ván game mà chị Lê đã chẳng còn thiết tha gì với anh ta nữa rồi? Ánh mắt anh lại chuyển về phía cô gái trước mặt, Hạng Hạo cảm thấy hình như mắt mình có vấn đề.
Không hiểu tại sao anh lại đột nhiên cảm thấy chị Lê trước mắt khác hẳn với chị Lê một phút trước? Một phút trước, cô vẫn còn cầm chuột la hét đòi đánh đòi giết trong khi chơi game.
Một phút sau, Giang Lê đứng trước mặt anh đã tỏa ra khí chất không thể xâm phạm, đôi mắt cô chứa đầy ánh sáng nhưng rất lạnh lùng.
Ánh sáng đó biểu tượng của sự trưởng thành và trải nghiệm. Ở độ tuổi này của cô, đáng lẽ thứ ánh sáng không nên có mới đúng.
Cứ như thể nơi cô đang đứng lúc này không phải là một quán net đầy khói thuốc, mà lẽ ra phải là một thao trường nơi xuất quân ra trận.
Và cô chính là vị chủ soái đang điểm binh chọn tướng.
Ý thức trở lại, Hạng Hạo nuốt nước bọt: "Chị, chị Lê, chị sao vậy? Cho dù Tô Ngâm Vãn có chọc giận chị thế nào, chị cũng không nên tự làm mình tức giận chứ."
Giang Lê nhìn anh.
Quả nhiên, do sức mạnh của cốt truyện, tên tay chân nhỏ này của cô vừa mở miệng đã không thể rời xa cái tên Tô Ngâm Vãn này dù chỉ một câu.
Giải thích thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Vì vậy, cô đưa tay vỗ nhẹ lên vai anh.
"Hạng Hạo à, cậu hãy chăm chỉ học hành, cố gắng trở thành một người có giáo dục, lễ phép, tuân thủ pháp luật và cố gắng đền đáp đất nước."
"Tôi không thể tiếp tục chơi với cậu nữa, tôi phải về nhà."
"À đúng rồi, cậu cũng nên về sớm, đừng để cha mẹ cậu lo lắng."
Nói rồi, cô quay gót bước thẳng ra khỏi quán net, bỏ lại Hạng Hạo vẫn còn ngồi chết trân trên chiếc ghế gaming.
Chuyện gì đã xảy ra? Giang Lê, người thường xuyên trốn học, lại bảo anh học hành chăm chỉ và cố gắng đền đáp đất nước?
Hôm nay, Giang Lê – Người thường xuyên bỏ nhà ra đi, lại bất ngờ muốn về nhà và còn khuyên anh đừng để cha mẹ lo lắng? Là anh điên rồi, hay là thế giới này đã điên rồi?
Khoảnh khắc cô bước ra khỏi quán net, tầm nhìn của cô bỗng nhiên sáng lên. Ánh mặt trời gay gắt khiến Giang Lê phải híp mắt lại.
Lúc này, Bắc Kinh đã bước vào đầu mùa hè, ánh nắng dịu nhẹ, gió thổi không quá nóng bức, mọi thứ đều vừa vặn.
Cô cũng trở về vừa đúng lúc.
Sau khi giơ tay chặn một chiếc xe, Giang Lê khẽ vuốt tà váy rồi ngồi vào trong.
Ban đầu, cô định đi thẳng về nhà, nhưng khi nhìn thấy tạo hình thời kỳ phản nghịch của chính mình thông qua gương chiếu hậu trên xe, Giang Lê rơi vào trầm mặc.
“Bác tài ơi, làm phiền bác chở cháu đến tiệm cắt tóc gần nhất nhé. Cảm ơn bác ạ.”
Tài xế có hơi bất ngờ.
Cô bé tóc hồng này trông có vẻ khá nổi loạn, nhưng không ngờ khi nói chuyện lại rất lễ phép.
Đến khi ông ấy kịp phản ứng lại thì lập tức nở nụ cười hiền lành với cô: "Được rồi, con gái à, cháu cài dây an toàn vào đã, sau đó chúng ta sẽ xuất phát!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
