Lâm Thư Miên thầm nghĩ, ai gả cho Lý Kiến Quốc thì đúng là gặp vận rủi lớn.
Nếu là nguyên chủ, khi nghe những lời này chắc hẳn sẽ đau lòng, buồn bã, nhưng Lâm Thư Miên thì không. Từng là viện trưởng viện mồ côi ở thời hiện đại, cô đã sớm rèn luyện được một trái tim thép và một khuôn miệng sắc sảo; hễ ai dám bắt nạt, cô sẽ phản công ngay lập tức. Nếu không, với gương mặt trẻ măng, mềm mại trông có vẻ dễ bắt nạt thế này, làm sao cô có thể bảo vệ bản thân và lũ trẻ trong viện được.
Lý Kiến Quốc sững sờ, không ngờ mình mới nói một câu mà Lâm Thư Miên đã đáp trả đanh thép đến vậy, khiến cậu ta cứng họng, không thốt nên lời!
"Cô... cô đừng có nói bậy." Cuối cùng, Lý Kiến Quốc chọn cách im lặng.
Đồng thời cậu ta thầm lẩm bẩm trong lòng: cái người đanh đá hay gây sự này, dù có xinh đẹp đến mấy cũng chẳng thể sánh nổi với một Triệu Tình dịu dàng, thuần khiết. Đại ca chắc chắn vẫn thích đồng chí Triệu Tình hơn nhiều.
Thật đáng tiếc khi đại ca lại lấy người phụ nữ này, đúng là quá đỗi tội nghiệp.
Lý Kiến Quốc sải bước khá nhanh, khiến cô bé Manh Manh với đôi chân ngắn cũn cứ thế thở hổn hển chạy theo một cách vất vả.
Lâm Thư Miên xót con nên vội vàng muốn bế cô bé lên.
Nhưng nhóc con lại lắc đầu, ngoan ngoãn nói: "Không cần đâu ạ, mẹ bế Manh Manh sẽ vất vả lắm, Manh Manh tự đi được, đi thế này nhanh hơn ạ."
Trong lòng Lâm Thư Miên trào dâng cảm giác ấm áp, cô xoa đầu cô bé: "Không sao đâu, mẹ đi chậm lại cùng Manh Manh nhé."
Thế là Lý Kiến Quốc vẫn cứ lăm lăm đi phía trước, rất nhanh đã bỏ xa hai mẹ con Lâm Thư Miên một đoạn dài.
Tần Ninh Manh khẽ kéo tay mẹ, nhỏ giọng hỏi với vẻ đầy lo lắng: "Mẹ ơi, có phải ba thích người phụ nữ khác rồi không ạ?"
thật ra đừng thấy Tần Ninh Manh mới hơn ba tuổi mà lầm, cô bé rất thông minh. Có lẽ do môi trường sống từ nhỏ nên cô bé có khả năng cảm nhận cảm xúc của những người xung quanh rất nhạy bén.
Vừa rồi, những lời Lý Kiến Quốc và Lâm Thư Miên nói với nhau, cô bé đều đã nghe thấy cả.
Phải chăng đúng như lời những người trong thôn vẫn nói, rằng ba không hề thích Manh Manh và mẹ?
Lâm Thư Miên cắn môi, đối diện với ánh mắt trong veo của con trẻ, cô rất muốn phủ nhận nhưng chính bản thân cô cũng không chắc chắn.
Dường như nhận ra sự khó xử của mẹ, nhóc con không hỏi thêm nữa.
Cô bé nhìn Lâm Thư Miên, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của mẹ, ánh mắt kiên định nói: "Bất kể ba có thích mẹ và Manh Manh hay không, thì Manh Manh vẫn rất yêu mẹ, Manh Manh muốn mãi mãi ở bên mẹ."
Khuôn mặt non nớt cùng đôi mắt sáng ngời ấy tràn đầy tình yêu nồng đậm dành cho mẹ.
Lâm Thư Miên không kìm lòng được, liền ôm con gái vào lòng: "Mẹ cũng vậy."
Đàn ông có thể không cần, nhưng con gái thì nhất định phải có.
Nếu người đàn ông đó không đáng tin, vậy thì hai mẹ con họ nương tựa vào nhau mà sống cũng chẳng sao.
Hai mẹ con Lâm Thư Miên lẳng lặng theo sau Lý Kiến Quốc bước vào bệnh viện quân khu.
Nam chính quả nhiên đang nằm viện vào thời điểm này.
Lâm Thư Miên nhớ rõ trong nguyên tác, vào thời điểm Tần Ninh Manh bị đuối nước, Tần Tranh đã hoàn thành nhiệm vụ kéo dài hơn bốn năm và trở về, nhưng anh lại bị thương nặng phải nhập viện.
Trong sách có viết, thời gian Tần Tranh bị thương nặng nằm viện đều do một tay Triệu Tình chăm sóc.
Vậy rốt cuộc Tần Tranh có tình cảm với Triệu Tình không? Triệu Tình này lẽ nào thật sự là người tình trong mộng của Tần Tranh sao?
Lâm Thư Miên không chắc chắn lắm, nhưng cô cũng chẳng mấy bận tâm.
Dù sao cô cũng không hề thích Tần Tranh.
"Đến nơi rồi."
Chẳng mấy chốc, Lâm Thư Miên đã dắt tay Tần Ninh Manh đến trước cửa phòng bệnh. Vừa nhìn vào, cô đã thấy một người đàn ông đang ngồi tựa lưng trên giường.
Dù đang mặc bộ đồ bệnh nhân nhưng vẫn không thể che giấu được vóc dáng cao lớn, cường tráng của anh.
Làn da anh rám nắng khỏe khoắn, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, lông mày sắc bén như kiếm, đôi mắt sáng tựa tinh tú. Anh thật sự rất tuấn tú, toàn thân toát lên vẻ nam tính đầy cuốn hút.
Ngay cả khi so với những ngôi sao hàng đầu thời hiện đại, anh cũng không hề kém cạnh.
Vết sẹo dài 5 centimet trên má trái không những không làm giảm đi vẻ ngoài bảnh bao, mà còn tăng thêm vài phần phong trần, quyến rũ.
Đôi mắt anh rất đen và sáng, dường như nghe thấy tiếng động nên anh ngẩng lên, thản nhiên liếc nhìn sang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
