Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi chiều tại ga tàu Đà Nẵng hôm ấy, không khí nhộn nhịp như thường lệ. Từng tốp hành khách kéo vali băng qua sân ga, tiếng loa thông báo các chuyến tàu vang vọng không ngớt. Chẳng ai ngờ rằng, chỉ vài phút sau, tất cả sẽ chìm vào một cơn ác mộng kinh hoàng.
“Aaa… Hung thú! Hung thú xuất hiện rồi! Mau chạy đi!!”
Tiếng thét thất thanh từ sân ga số 3 xé tan bầu không khí thường nhật. Ngay sau đó, một chuỗi âm thanh hỗn loạn bùng nổ: tiếng bánh xe vali nghiến trên nền gạch, tiếng người gào thét, tiếng bước chân dồn dập đập xuống sàn. Cả khu vực chìm trong cơn hoảng loạn thực sự.
Bên ngoài rào chắn an toàn, một sinh vật khổng lồ hiện ra, lớp vảy đỏ cam rực rỡ như ngọn lửa, gầm lên từng đợt rung chuyển không gian. Cái đuôi dài của nó quét ngang, khiến một cột đèn đổ sập, kéo theo một phần mái che gãy gập trong tiếng kim loại rít lên.
Giữa dòng người hỗn loạn, một đứa trẻ bị tách khỏi mẹ, khóc thét, loạng choạng giữa đám đông. Một nhân viên ga lao ra, vội vàng kéo đứa bé vào chỗ an toàn, vừa chạy vừa hét: “Có ai gọi 116 chưa?!”
Gần đường ray, một cô gái trẻ trong lúc hoảng hốt trốn chạy đã vấp ngã vào thanh ray. Cú ngã khiến lòng bàn tay cô rách toạc, máu rịn đỏ. Chân phải va mạnh vào ốc vít kim loại, mắt cá sưng tấy, đau nhói đến mức cô không thể đứng dậy. Hoảng loạn, cô cố lết người vào sát vácvách của tàu SE01, nơi tạm thời che chắn khỏi tầm mắt của con Hung thú hung dữ.
“Cứu với… Làm ơn… Ai đó…”
Cô cất tiếng kêu cứu, nhưng giọng nói yếu ớt bị nuốt chửng giữa những tiếng gào thét và tiếng gầm rú của con thú. Không ai nghe thấy. Không ai dừng lại. Mọi người đều lo chạy thoát thân.
Cô nhắm mắt, nước mắt lăn dài trên gò má lấm bụi. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, cô không nghĩ đến sự sống hay cái chết, mà là cha mẹ.
“Nếu mình nghe lời họ… không nhất quyết bỏ trốn cùng gã tồi tệ ấy… thì giờ đây, liệu mình có rơi vào hoàn cảnh này không?”
Hình ảnh mẹ hiện lên trong tâm trí. Người mẹ hay cằn nhằn, nhưng luôn ở bên mỗi khi cô buồn, lặng lẽ nấu món cháo trứng gà hành lá nóng hổi mà cô yêu thích. Mẹ chưa từng quên sinh nhật cô, dù chỉ là chiếc bánh nhỏ mua vội sau ca làm khuya.
Còn cha, người nghiêm khắc, ít nói, nhưng cô vẫn nhớ mãi lần cô bị sốt nặng trước kỳ thi cuối kỳ. Chính ông đã ngồi cả đêm, cẩn thận theo dõi nhiệt độ cho cô. Trong cơn mê man, cô lẩm bẩm: “Con lạnh…” và bàn tay ông đã nhẹ nhàng đặt chiếc khăn ấm lên trán cô, không chút do dự.
“Cha mẹ… con xin lỗi…”
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, cả sân ga rung chuyển. Một luồng sáng xanh lóe lên như tia chớp, kèm theo tiếng hô dõng dạc cắt qua khói bụi:
“Hallo! Chơi đủ rồi đấy! Ngươi mau quay về ổ và ấp trứng đi, Trích Hỏa Xà!”
Trong làn khói, bóng dáng của Đội Phòng chống Hung thú hiện ra. Người dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn trong bộ quân phục xanh rêu, mang quân hàm Thượng úy, phù hiệu hình sói tru lấp lánh trên ngực. Tay anh cầm khẩu pháo năng lượng đặc chế, ánh sáng điện tích xoẹt xoẹt trên bề mặt kim loại.
Con Trích Hỏa Xà quay lại, gầm gừ dữ tợn. Nó khựng lại vài giây, rồi bất ngờ lao về phía trước. Hỏa Nha Lang, một thành viên của đội, vụt lên, thi triển Hỏa Cầu nhằm vào con thú. Trích Hỏa Xà nhanh nhẹn né đòn, nhưng chỉ kịp di chuyển vài mét, một tấm lưới ánh sáng đã bao lấy nó, ghim chặt xuống mặt đất. Thân thể khổng lồ của nó đổ sầm xuống như một ngọn núi sụp đổ.
Trận chiến kết thúc.
Người dân xung quanh thở phào nhẹ nhõm. Những hành khách trốn sau quầy vé bắt đầu ngẩng đầu, nhân viên y tế từ bên ngoài vội vã chạy vào hiện trường.
Cô gái ngã lúc nãy – máu đã trộn với đất cát, tạo nên một màu đỏ kỳ dị – vẫn nhắm chặt mắt. Người đàn ông trong quân phục tiến đến, ngồi xuống bên cạnh cô. Giọng anh dịu dàng, trái ngược với vẻ ngoài kiên định:
“Em ổn rồi. Mọi chuyện đã qua.”
Cô hé mắt, nhìn thấy người đàn ông trong bộ quân phục lấm bụi nhưng hiên ngang như một tượng đài giữa khói lửa. Cảm xúc trào dâng như cơn sóng dữ: nỗi sợ, sự tuyệt vọng, hối hận, và rồi – hy vọng.
Cô được cứu rồi.
*
Nguyễn Hoàng Khánh Băng tắt tivi, tiếng ồn ào của cảnh báo Hung thú trên màn hình chấm dứt. Cô ngả người vào ghế sofa, tay lướt qua các bài viết trên diễn đàn Ngự Thú Sư.
Chỉ năm ngày trước, cô vẫn là sinh viên năm cuối Đại học Ngoại thương, một cô gái đã bước nửa chân vào thế giới khắc nghiệt của người trưởng thành. Nhưng mọi thứ thay đổi trong chớp mắt.
Trên chuyến bay đến Hồ Chí Minh, một đàn chim bay với tốc độ cao bất ngờ lao vào máy bay. Một vài con đâm thẳng vào động cơ trái, khiến máy bay rung lắc dữ dội. Buồng lái nổ tung, ngọn lửa lan nhanh đến khoang hành khách.
Máy bay hạ độ cao nhanh chóng. Hành khách la hét, người viết di chúc, người lên cơn đau tim, buộc tiếp viên phải sơ cứu ngay tại chỗ.
Còn cô? Cô không nhớ mình đã làm gì lúc ấy. Chỉ biết rằng, khi mở mắt lần nữa, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Cô ngồi trong một lớp học, trước mặt là cô giáo đang điểm danh. Sự hoảng loạn, ồn ào, lo sợ lúc nãy đã biến mất.
Cô nhìn xuống tay mình – bàn tay nhỏ nhắn, làn da còn non, khác xa đôi tay từng quen viết bài luận và ôm lấy những giấc mơ lớn lao.
Nguyễn Hoàng Khánh Băng, học sinh lớp 11D3, trường THPT Hùng Vương.
Cảm giác bất lực len lỏi trong lòng.
“Cái quái gì đang xảy ra vậy?” cô lẩm bẩm.
“Khánh Băng!” cô giáo gọi, giọng sắc như dao cắt, “em vừa nói gì đó hả?”
Nụ cười của cô giáo vẫn tươi, nhưng ánh mắt thì như muốn ném cô vào chuồng Hung thú. Khánh Băng cúi đầu, chuẩn bị tinh thần hứng chịu một trận “yêu thương” từ cô.
“Em đã học lớp 11 rồi, Khánh Băng ơi! Cuối học kỳ này, em sẽ khai mở Lĩnh Vực và Linh Trí. Bốn tháng nữa, em lên lớp 12. Chưa đầy một năm rưỡi, em sẽ đối mặt với kỳ thi Tốt nghiệp – trận chiến định mệnh của đời học sinh! Vậy mà giờ em còn làm việc riêng trong giờ học? Nhìn bảng điểm thê thảm của em đi! Hay em định noi gương Huỳnh Minh Khang, đậu đại học bằng điểm Chiến Đấu, rồi đi khoe khắp diễn đàn Ngự Thú Sư?”
Cả lớp rúc rích cười, như thể vừa nghe xong một màn tấu hài.
Khánh Băng đỏ mặt, muốn đào hố chui xuống. Huỳnh Minh Khang – thiên tài “học dốt, đấu đỉnh” của Việt Nam. Hồi lớp 11, anh ta là học sinh cá biệt, nổi tiếng quậy phá, lười học. Nhưng sang lớp 12, anh “cá chép vượt vũ môn,” phá kỷ lục Chiến Đấu trong kỳ tuyển sinh Đại học Quốc gia Hà Nội. Thành tích của anh được đăng khắp các mặt báo, trở thành huyền thoại “điểm thấp vẫn đỗ trường top”.
Những năm sau, vô số sĩ tử học theo, lao đầu vào kỳ tuyển sinh Chiến Đấu. Có năm, số thí sinh lên đến cả triệu. Nhưng Huỳnh Minh Khang thứ hai? Vẫn bặt vô âm tín. Nhiều người mải mê luyện tập với Hung thú, để điểm học thuật thấp lè tè, chỉ đậu những trường đại học “nghe tên đã thấy xa”.
“Đã hiểu chưa, Khánh Băng?”
“Em hiểu rồi ạ…” cô lí nhí, đầu cúi thấp hơn cả vai.
*
Cô thật sự muốn xóa những ký ức xấu hổ đó ra khỏi đầu.
Phòng khách yên tĩnh, chỉ còn tiếng lướt màn hình điện thoại khi cô đọc các bài viết về Hung thú và nghề Ngự Thú Sư – nHung thú chưa từng tồn tại trong cuộc sống trước đây của cô.
Nguyễn Hoàng Khánh Băng đặt ngón tay lên màn hình, cuộn qua từng đoạn thông tin trên Wikipedia. Từng dòng chữ dần hiện rõ trong đầu, như những mảnh ghép quan trọng của bức tranh thế giới mới này.
Hung thú – một phần không thể tách rời của thế giới này – không còn là truyền thuyết hay tiểu thuyết. Chúng là hiện thực, sống động và đầy đe dọa.
Hàng triệu năm trước, khi kỷ băng hà tan chảy, những loài khủng long cổ đại không biến mất như sách giáo khoa từng dạy. Thay vào đó, chúng lột xác, tiến hóa thành các Hung thú với sức mạnh nguyên tố bùng nổ.
Liệt Phong Điểu, với đôi cánh xé gió như lưỡi dao, tung hoành trên bầu trời; Thôn Thạch Dương, gầm vang khiến núi đá rung chuyển; Nộ Viêm Sư, ngọn lửa từ hàm răng nó có thể thiêu rụi cả cánh rừng; Lãng Túc Ngư, lặng lẽ thống trị đáy đại dương với những cú quẫy đuôi như sóng thần; và Ngân Bạo Giác, lạnh lùng, sắc bén như một thanh kiếm sống, sẵn sàng xé toạc mọi kẻ thù. Chúng là chúa tể của Trái Đất thời tiền sử, những kẻ săn mồi không khoan nhượng, khiến cả thiên nhiên phải cúi đầu.
Rồi con người xuất hiện – những sinh vật nhỏ bé, yếu ớt nhưng sở hữu trí tuệ sắc bén. Từ năm nghìn năm trước, họ bắt đầu thuần hóa những Hung thú hiền lành, dệt nên những câu chuyện thần thoại về tình bạn giữa người và thú.
Những con Hung thú hung dữ hơn, như Trích Hỏa Xà, hay Hỏa Nha Lang được rèn giũa thành vũ khí sống trong các cuộc chiến thời Trung cổ, sánh vai cùng các chiến binh trên chiến trường đẫm máu. Từ đó, nghề Ngự Thú Sư ngày càng phát triển – không chỉ là người huấn luyện, mà còn là người bạn, người bảo vệ, và đôi khi, là kẻ duy nhất dám đứng giữa Hung thú và sự hỗn loạn.
Nhưng Nguyễn Hoàng Khánh Băng hiểu rằng, sự thuần hóa chỉ là một phần của câu chuyện. Phần lớn Hung thú vẫn giữ bản năng hoang dã, như ngọn lửa sẵn sàng bùng cháy bất cứ lúc nào. Cô nhớ lại cảnh tượng trên tivi – con Trích Hỏa Xà phun lửa, tấn công không khoan nhượng khi bị kích động, như thể cả thế giới chỉ là con mồi của nó.
Đó là lý do chính phủ thành lập Đội Phòng chống Hung thú, một lực lượng đặc biệt thuộc Bộ Công an, chịu trách nhiệm xử lý các vụ việc liên quan đến Hung thú – từ những cuộc tấn công bất ngờ đến các sự cố đe dọa an ninh cộng đồng. Những người lính trong bộ quân phục xanh, tay cầm vũ khí và thiết bị đặc biệt, dũng cảm đối mặt nguy hiểm để bảo vệ người dân. Họ không chỉ là chiến binh, mà là những người hùng thầm lặng trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy mà cô vừa bước vào.
Nguyễn Hoàng Khánh Băng gác chân lên ghế, ánh mắt lướt ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều tà len qua tán cây, vẽ những vệt sáng mỏng manh trên nền đất.
Nguyễn Hoàng Khánh Băng nhìn vào tin nhắn của mẹ, bảo cô đi ăn ngoài vì tối nay họ sẽ về muộn.
Cô thở dài.
Ban đầu, cô cũng nghiêng về Hắc Báo Lôi Thiểm, nhưng sau khi tìm hiểu kỹ, cô nhận ra Hung thú này không thực sự phù hợp. Cô cần một Hung thú tàn bạo hơn, nhanh hơn. Nhưng dù lướt qua hàng loạt thông tin, cô vẫn chưa tìm được loài nào ưng ý.
“Có lẽ mình phải đến Trung tâm Nuôi dưỡng và Phát triển Hung thú thôi,” cô lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
