Cả buổi chiều hôm ấy, Vương Thanh Thanh chẳng còn tâm trí làm việc.
Trong đầu cô chỉ quanh quẩn một câu.
"Ngày mai đến lều chủ soái."
Đó là nơi ở của Tạ Cảnh Uyên.
Cũng là nơi quyền lực nhất trong toàn bộ doanh trại.
Tiểu Đào đang băm cỏ cho ngựa, thấy cô ngồi thẫn thờ thì lấy khuỷu tay huých nhẹ.
"Nghĩ gì thế?"
Thanh Thanh thở dài.
"Tướng quân bảo ngày mai ta đến lều của ngài ấy."
"Phụt!"
Tiểu Đào suýt phun hết ngụm nước trong miệng.
"Cái gì?"
"Tướng quân... gọi nàng?"
Thanh Thanh gật đầu.
Tiểu Đào nhìn cô như nhìn quái vật.
"Nàng biết không, bình thường muốn gặp tướng quân còn khó hơn lên trời."
"Đến phó tướng Lục muốn báo cáo cũng phải chờ."
"Vậy mà ngài ấy lại chủ động gọi nàng."
Thanh Thanh chống cằm.
"Liệu có phải... gọi mình vào rồi chém luôn không?"
Tiểu Đào lập tức bịt miệng cô.
"Suỵt!"
"Nói nhỏ thôi."
"Nếu bị nghe thấy là mất đầu đấy."
Thanh Thanh ngoan ngoãn ngậm miệng.
Trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.
---
Đêm xuống.
Toàn doanh trại đã chìm vào yên tĩnh.
Trong lều chủ soái, ánh nến vẫn sáng.
Lục Trường Phong đặt một xấp giấy lên bàn.
"Bẩm tướng quân."
"Đã điều tra xong."
Tạ Cảnh Uyên vẫn chăm chú nhìn bản đồ biên giới.
"Nói."
"Không tra được."
Bàn tay cầm bút của hắn khựng lại.
"Không tra được?"
"Vâng."
Lục Trường Phong gật đầu.
"Đã hỏi khắp các châu phủ lân cận."
"Không có nhà nào họ Vương bị mất nữ nhi."
"Cũng không có ai mặc thứ y phục kỳ lạ như nàng."
"Ngay cả khẩu âm..."
"Hình như cũng không thuộc vùng nào của Đại Chu."
Trong lều rơi vào im lặng.
Một lát sau, Lục Trường Phong lại nói.
"Thuộc hạ còn hỏi Lưu đại phu."
"Ông ấy bảo cô nương kia tuy nói mất trí nhớ."
"Nhưng kiến thức lại rất kỳ lạ."
"Biết cách cứu người."
"Biết dùng rượu rửa vết thương."
"Biết đun nước sôi."
"Hôm nay còn nghĩ ra cách vận chuyển lương thực."
"Nếu là gian tế..."
"Hình như cũng không giống."
Tạ Cảnh Uyên đặt cây bút xuống.
"Tiếp tục theo dõi."
"Vâng."
---
Sáng hôm sau.
Thanh Thanh thức dậy từ rất sớm.
Cô chỉnh lại tóc đến lần thứ năm.
Rồi nhìn bộ quần áo màu xám trên người.
"Có cần thay đẹp hơn không?"
Tiểu Đào phì cười.
"Nàng tưởng đi gặp ý trung nhân chắc?"
"Là gặp tướng quân đó."
"Đẹp hay xấu cũng như nhau."
Thanh Thanh bĩu môi.
"Biết đâu người ta thích người ăn mặc gọn gàng."
Tiểu Đào lắc đầu bất lực.
"Nàng đúng là..."
Đúng giờ Thìn.
Một thị vệ dẫn Thanh Thanh đến lều chủ soái.
Lần này, cô mới có dịp nhìn kỹ.
Chiếc lều rộng gấp năm lần lều của Lưu đại phu.
Bên ngoài có bốn thị vệ đứng canh.
Ai nấy đều nghiêm nghị.
"Nàng vào đi."
Thanh Thanh hít sâu một hơi rồi vén rèm bước vào.
Bên trong rất rộng.
Không hề xa hoa.
Chỉ có một chiếc bàn gỗ lớn phủ đầy bản đồ.
Một giá binh khí.
Một kệ sách.
Một bình trà.
Mọi thứ đều gọn gàng đến mức không có lấy một hạt bụi.
Tạ Cảnh Uyên đang đứng trước bản đồ.
Không mặc chiến giáp.
Chỉ khoác trường bào màu đen.
Ánh nắng sớm xuyên qua khe lều, phủ lên gương mặt góc cạnh của hắn.
Thanh Thanh bất giác nghĩ.
Đẹp thật...
Đúng chuẩn nam chính ngôn tình.
"Nhìn đủ chưa?"
Giọng nói lạnh lùng vang lên.
Thanh Thanh giật mình.
"À... đủ rồi."
"..."
Vừa nói xong cô đã muốn cắn lưỡi.
"Đủ cái gì mà đủ!"
May mà Tạ Cảnh Uyên dường như không để ý.
Hắn chỉ vào chiếc ghế đối diện.
"Ngồi."
Thanh Thanh ngơ ngác.
"Có thể sao?"
"Ngồi."
"Vâng."
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống.
Lưng thẳng như học sinh tiểu học.
Hai tay đặt lên đầu gối.
Ngoan đến mức khiến Lục Trường Phong đứng cạnh suýt bật cười.
Tạ Cảnh Uyên nhìn cô.
"Ta hỏi."
"Ngươi trả lời."
"Được."
"Biết chữ?"
Thanh Thanh gật đầu.
"Biết."
"Đọc."
Hắn tiện tay đưa cho cô một cuốn sách.
Thanh Thanh nhận lấy.
Vừa mở ra...
Cả người cứng đờ.
-Chết rồi.-
Là chữ Hán cổ.
Cô biết tiếng Việt.
Biết chút tiếng Anh.
Nhưng...
Chữ Hán chỉ đọc được vài chữ đơn giản.
Thấy cô im lặng quá lâu, Tạ Cảnh Uyên hơi nhíu mày.
"Không biết?"
Thanh Thanh vội chữa cháy.
"Ta..."
"Mất trí nhớ."
"Nên..."
"Quên mất."
Lục Trường Phong đưa tay che miệng.
"Lại mất trí nhớ.'
Lần này lấy lý do hơi nhiều rồi đó.
Tạ Cảnh Uyên không nói gì.
Hắn đổi sang câu khác.
"Biết tính toán?"
Thanh Thanh lập tức gật đầu.
"Có."
Lần này cô tự tin.
Toán học là môn cô khá nhất.
Tạ Cảnh Uyên lấy một bàn tính gỗ.
"Ba trăm bảy mươi sáu cộng hai trăm năm mươi chín."
Thanh Thanh nhẩm trong đầu.
"Sáu trăm ba mươi lăm."
Lục Trường Phong lập tức bấm bàn tính.
Đúng.
"Chín trăm linh tám trừ bốn trăm chín mươi ba."
"Năm trăm mười lăm."
Lại đúng.
"Ba mươi bảy nhân mười chín."
"Bảy trăm lẻ ba."
Lục Trường Phong trợn tròn mắt.
"Nàng..."
"Không cần bàn tính?"
Thanh Thanh chợt nhận ra mình lỡ thể hiện quá nhiều.
Cô cười gượng.
"Ta..."
"Nhẩm quen rồi."
Lục Trường Phong nhìn Tạ Cảnh Uyên.
Trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.
Thời này, người tính toán nhanh như vậy phần lớn đều là các tiên sinh dạy học hoặc quản sổ sách.
Một cô gái mười tám tuổi lại có thể nhẩm nhanh hơn cả bàn tính?
Quá hiếm.
Tạ Cảnh Uyên trầm mặc vài giây rồi hỏi tiếp.
"Biết nấu ăn?"
"... Biết."
"Biết may vá?"
"... Không."
"Biết thêu?"
"... Không."
"Biết đàn?"
"... Không."
"Biết múa?"
"... Không."
"Biết làm thơ?"
"..."
Thanh Thanh cười méo xệch.
"Ta chỉ biết... hát karaoke."
"..."
Không khí bỗng lặng như tờ.
Thanh Thanh lập tức ho khan.
"Ý ta là..."
"Ta biết hát."
Lục Trường Phong quay mặt đi chỗ khác.
Nếu không phải đang đứng trước mặt tướng quân, anh đã cười thành tiếng.
Trong ánh mắt lạnh lẽo dường như xuất hiện thêm một tia khó hiểu.
Nàng không biết những thứ mà một tiểu thư khuê các phải biết.
Nhưng lại biết những điều mà ngay cả nhiều nam nhân cũng không biết.
Giống như...
Đến từ một thế giới hoàn toàn khác.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, chính hắn cũng cảm thấy vô lý.
Làm gì có người đến từ một thế giới khác.
Cuối cùng, hắn khép cuốn sách lại.
"Từ hôm nay."
Thanh Thanh hồi hộp chờ đợi.
"Ngươi không cần giặt quân phục nữa."
Đôi mắt cô sáng bừng.
"Được thăng chức rồi?"
Nhưng câu nói tiếp theo khiến nụ cười của cô đông cứng.
"Chuyển sang..."
"Dọn dẹp lều chủ soái."
"..."
Thanh Thanh ngẩn người.
Đây là...
Thăng chức.
Hay đổi sang làm osin riêng vậy?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)