Sau đêm ấy, mối quan hệ giữa Tạ Cảnh Uyên và Vương Thanh Thanh dường như đã thay đổi.
Không ai nói ra.
Nhưng cả Tạ phủ đều cảm nhận được.
Ánh mắt Đại nhân nhìn Vương cô nương dịu dàng hơn trước rất nhiều.
Mỗi sáng, khi Thanh Thanh mang điểm tâm đến thư phòng, hắn luôn gác công vụ sang một bên để cùng nàng dùng bữa.
Mỗi chiều tan triều, việc đầu tiên Tạ Cảnh Uyên làm không phải xem tấu chương, mà là hỏi quản gia.
"Thanh Thanh đâu?"
Nếu nàng ở viện Mai, hắn sẽ ghé qua.
Nếu nàng ở nhà bếp, hắn cũng sẽ tìm đến.
Đến mức quản gia nhiều lần cười thầm.
"Đại nhân bây giờ về phủ là tìm Vương cô nương trước rồi mới tìm công văn."
...
Hôm ấy, Thanh Thanh đang ngồi trong vườn phơi dược liệu.
Tạ Cảnh Uyên bước đến, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.
"Nàng."
"Hửm?"
"Cái này."
Hắn đưa chiếc hộp cho nàng.
"Đẹp quá..."
"Tặng nàng."
Thanh Thanh vội lắc đầu.
"Không được."
"Sao?"
"Quý thế này..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)