Sau khi nhận được thánh chỉ triệu kiến, Tạ Cảnh Uyên lập tức thay triều phục rồi vào cung.
Trước khi đi, hắn vẫn không quên dặn dò quản gia.
"Trong phủ tăng thêm hộ vệ."
"Đặc biệt là viện Mai."
Quản gia khom người.
"Đại nhân yên tâm."
Tạ Cảnh Uyên nhìn sang Vương Thanh Thanh.
"Nếu không có việc."
"Đừng ra ngoài."
Thanh Thanh bật cười.
"Chàng dặn câu này mấy lần rồi."
"Ta nhớ mà."
Hắn khẽ gật đầu.
Chỉ đến khi nhìn thấy nàng mỉm cười gật đầu đáp ứng, hắn mới yên tâm rời phủ.
Thấy Tạ Cảnh Uyên bước vào, ông mỉm cười.
"Tạ ái khanh."
"Thần tham kiến Hoàng thượng."
"Miễn lễ."
Sau vài câu hỏi về quân vụ biên cương, Hoàng đế bất ngờ đổi chủ đề.
"Trẫm nghe nói."
"Gần đây ái khanh và Vương Thanh Thanh rất thân thiết."
Tạ Cảnh Uyên bình tĩnh đáp.
"Nàng là người của Tạ phủ."
"Cũng từng chăm sóc thần nhiều năm."
Tiêu Huyền Đế gật đầu.
"Nha đầu ấy rất thông minh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)