Ba ngày trôi qua nhanh đến mức Vương Thanh Thanh còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Sáng hôm khởi hành, cả doanh trại chìm trong bầu không khí nặng nề hiếm có.
Các binh sĩ đứng thành hai hàng tiễn đoàn ngự giá.
Lưu đại phu nhét vào tay Thanh Thanh một túi vải nhỏ.
"Bên trong là vài vị thuốc."
"Phòng khi đau đầu, cảm lạnh."
Thanh Thanh mỉm cười nhận lấy.
"Đa tạ sư phụ."
Lưu đại phu vuốt chòm râu bạc, giọng nghèn nghẹn.
"Đến kinh thành..."
"Nhớ chăm sóc bản thân."
"Nơi đó không giống biên quan."
Thanh Thanh khẽ gật đầu.
"Con biết."
Tiểu Đào thì đã khóc từ sáng.
Nàng ôm chặt lấy Thanh Thanh.
"Ta không muốn nàng đi."
"Đừng khóc."
Thanh Thanh vừa cười vừa lau nước mắt cho nàng.
"Biết đâu sau này ta lại về."
Tiểu Đào lắc đầu liên tục.
"Nàng nói dối."
"Nàng cũng biết..."
"Có khi cả đời này không về được."
Nghe vậy, Thanh Thanh cũng thấy sống mũi cay cay.
Đúng lúc ấy, tiếng Đức công công vang lên.
"Khởi hành!"
Đoàn xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Thanh Thanh bước lên chiếc xe dành cho cung nữ hầu cận.
Trước khi buông rèm, nàng vô thức nhìn về phía cổng doanh.
Tạ Cảnh Uyên đứng đó.
Vẫn bộ chiến giáp đen quen thuộc.
Vẫn dáng người thẳng tắp như cây tùng giữa gió.
Khoảng cách giữa hai người chỉ hơn trăm bước.
Nhưng lại như xa tận chân trời.
Ánh mắt họ lặng lẽ gặp nhau.
Không ai nói một lời.
Thanh Thanh mỉm cười rất nhẹ.
Rồi chiếc rèm xe từ từ khép lại.
Đoàn ngự giá rời khỏi doanh trại.
Từng bánh xe nghiền qua mặt đất, để lại những vệt dài trên con đường biên cương.
Hắc Phong đứng bên cổng doanh, hí vang liên tục, như muốn đuổi theo.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, con chiến mã ấy không chịu nghe lệnh chủ nhân.
Tạ Cảnh Uyên đưa tay vuốt nhẹ bờm nó.
"Rồi sẽ gặp lại."
Không biết là đang nói với Hắc Phong.
Hay đang tự nói với chính mình.
...
Sau khi đoàn xe đi khuất hẳn, Lục Trường Phong mới bước đến.
"Tướng quân."
"Hử?"
"Ngài thật sự định vào kinh?"
"Ừ."
"Nhưng biên quan..."
"Có ngươi."
Lục Trường Phong giật mình.
"Thuộc hạ?"
"Ngươi thay ta quản lý quân vụ."
"Ta sẽ định kỳ trở về."
Anh mở to mắt.
"Tướng quân!"
"Ngài định xin điều chức?"
"Ừ."
Lục Trường Phong hít sâu một hơi.
Điều này đồng nghĩa với việc...
Tạ Cảnh Uyên sẽ rời xa chiến trường mà hắn gắn bó hơn mười năm.
Chỉ để đến kinh thành.
Nơi hắn luôn ghét nhất.
Chỉ vì...
Một người con gái.
...
Ba ngày sau.
Tạ Cảnh Uyên nhận được thánh chỉ khẩn từ triều đình.
Đức công công lại một lần nữa xuất hiện.
"Tạ tướng quân tiếp chỉ."
Hắn quỳ một gối.
"Thần tiếp chỉ."
Đức công công đọc lớn.
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết."
"Biên cương đã tạm yên."
"Tạ Cảnh Uyên công lao hiển hách."
"Từ hôm nay kiêm nhiệm chức Hộ quốc Đại tướng quân và Đô Sát viện Hữu đô ngự sử, ba tháng sau vào kinh nhận chức, cùng phụ tá triều chính."
"Khâm thử."
Lục Trường Phong đứng phía sau suýt nữa không tin vào tai mình.
Hoàng đế...
Lại điều tướng quân vào kinh thật.
Đức công công mỉm cười.
"Chúc mừng Tạ đại nhân."
"Từ nay vừa quản biên quan."
"Vừa phụ trách triều chính."
Tạ Cảnh Uyên nhận thánh chỉ.
"Thần lĩnh chỉ."
Sau khi Đức công công rời đi, Lục Trường Phong mới cười.
"Hoàng thượng đúng là trọng dụng ngài."
Tạ Cảnh Uyên nhìn tờ thánh chỉ trong tay.
Hắn hiểu.
Đây là phần thưởng.
Nhưng cũng là sự ràng buộc.
Dẫu vậy...
Chỉ cần có thể đến kinh thành.
Đã đủ rồi.
...
Trong khi đó.
Đoàn ngự giá sau nhiều ngày lên đường cuối cùng cũng đến cổng kinh thành.
Thanh Thanh kéo nhẹ rèm xe.
Trước mắt nàng là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Tường thành cao sừng sững.
Dòng người tấp nập.
Xe ngựa nối đuôi nhau.
Tiếng rao hàng vang khắp các con phố.
Nàng khẽ ngẩn người.
*Đây chính là kinh thành...*
Xa hoa.
Phồn thịnh.
Nhưng cũng khiến nàng có cảm giác ngột ngạt.
Chiếc xe dừng trước cổng hoàng cung.
Một cung nữ lớn tuổi bước tới.
"Cô nương Vương."
"Dạ."
"Từ hôm nay."
"Đây sẽ là nơi ở của cô."
Thanh Thanh nhìn cánh cổng son đỏ thẫm từ từ mở ra.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an.
Nàng biết.
Từ giây phút bước qua cánh cổng này.
Thanh Thanh nằm trên chiếc giường rộng nhưng hoàn toàn không ngủ được.
Bên ngoài là tiếng tuần tra của cấm vệ quân.
Xa xa là những mái điện nguy nga dưới ánh trăng.
Nàng ôm chiếc áo choàng màu xanh đậm mà Tạ Cảnh Uyên từng tặng.
Mùi hương rất nhạt.
Nhưng vẫn còn.
Thanh Thanh khẽ nhắm mắt.
"Tướng quân..."
"Chàng đã hứa."
"Sẽ đến."
Ở một nơi cách kinh thành hàng ngàn dặm.
Tạ Cảnh Uyên cũng đang đứng trước doanh trại nhìn về phương Nam.
Trong tay hắn là chiếc khăn tay từng được Thanh Thanh giặt sạch, gấp gọn rồi trả lại.
Ánh mắt người đàn ông vốn lạnh lùng nay chỉ còn một sự kiên định.
"Đợi ta."
"Dù là hoàng cung..."
"Hay kinh thành."
"Ta cũng sẽ đến đón nàng."
Lời hứa ấy theo gió đêm bay về phương Nam.
Mà cả hai đều không biết.
Ở kinh thành, đã có rất nhiều đôi mắt đang âm thầm chú ý đến cô gái tên **Vương Thanh Thanh**.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)