Mười ngày trôi qua rất nhanh.
Từ sáng sớm, toàn bộ doanh trại đã trở nên bận rộn khác thường.
Binh sĩ chỉnh tề chiến giáp.
Lều trại được dọn dẹp sạch sẽ.
Lá cờ mang họ **Tạ** tung bay trước gió, hàng ngàn quân sĩ xếp thành đội ngũ ngay ngắn trước cổng doanh.
Hôm nay...
Hoàng đế Đại Chu đích thân đến biên quan.
Vương Thanh Thanh cũng bị Tiểu Đào kéo dậy từ khi trời còn chưa sáng.
"Nàng còn ngủ được sao?"
Thanh Thanh dụi mắt.
"Hoàng đế đến thì liên quan gì đến ta?"
Tiểu Đào trợn mắt.
"Đó là Hoàng thượng!"
"Cả đời có khi chỉ gặp một lần."
Thanh Thanh cười.
"Ta chỉ là nha hoàn."
"Đứng xa nhìn là được."
Tiểu Đào vừa chải tóc cho nàng vừa lẩm bẩm.
"Dù đứng xa cũng phải gọn gàng."
"Nhỡ đâu bị quan lớn nhìn thấy."
Thanh Thanh bật cười.
"Ta có phải mỹ nhân tuyệt sắc đâu."
Tiểu Đào nhìn gương mặt trắng trẻo trước mặt rồi bĩu môi.
"Nàng đúng là không biết."
"Hả?"
"Trong doanh trại này, bao nhiêu tiểu binh đều lén nhìn nàng."
Thanh Thanh phì cười.
"Nhìn xem cô gái kỳ lạ từ đâu rơi xuống thì có."
Hai người vừa nói chuyện vừa bước ra ngoài.
...
Giờ Thìn.
Từ phía xa vang lên tiếng vó ngựa và tiếng chiêng trống.
"Ngự giá đến!"
Một tiếng hô vang lên.
Toàn bộ doanh trại đồng loạt quỳ xuống.
"Tham kiến Hoàng thượng!"
Thanh Thanh cũng vội quỳ theo.
Nàng cúi đầu rất thấp.
Chỉ nghe thấy tiếng bánh xe ngựa lăn trên nền đất cùng tiếng vó ngựa dừng lại trước cổng doanh.
Một giọng nói trầm ổn vang lên.
"Miễn lễ."
"Tạ chủ long ân!"
Thanh Thanh lén ngẩng đầu.
Chiếc long liễn dát vàng dừng ngay giữa doanh trại.
Một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi bước xuống.
Ông mặc long bào màu vàng sẫm, tuy không còn trẻ nhưng khí chất uy nghiêm khiến ai cũng phải kính sợ.
Đó chính là Hoàng đế Đại Chu - Tiêu Huyền Đế.
Bên cạnh còn có vài vị đại thần và thị vệ cận thân.
Tạ Cảnh Uyên tiến lên, quỳ một gối.
"Thần tham kiến Hoàng thượng."
Tiêu Huyền Đế đỡ hắn đứng dậy, cười lớn.
"Tạ ái khanh không cần đa lễ."
"Mấy năm nay khanh trấn giữ biên cương, vất vả rồi."
"Đây là trách nhiệm của thần."
Hoàng đế gật đầu hài lòng.
"Trẫm muốn xem thử đội quân tinh nhuệ nhất Đại Chu được khanh huấn luyện ra sao."
"Thần tuân chỉ."
...
Buổi thao diễn diễn ra suốt gần hai canh giờ.
Tạ Cảnh Uyên đích thân chỉ huy.
Đội kỵ binh phi nước đại như một cơn lốc.
Đội cung thủ bắn trúng hồng tâm gần như tuyệt đối.
Ngay cả Tiêu Huyền Đế cũng liên tục gật đầu.
"Tốt."
"Quả không hổ là đội quân của Tạ ái khanh."
Các đại thần đứng phía sau cũng không tiếc lời khen ngợi.
Chỉ có Thanh Thanh đứng ở góc xa, lặng lẽ nhìn theo bóng người mặc chiến giáp đen trên thao trường.
Dưới ánh nắng, hắn giống như một thanh kiếm sắc bén.
Lạnh lùng.
Kiên định.
Cũng thật... chói mắt.
Nàng bất giác mỉm cười.
Thanh Thanh giật mình.
"Dạ?"
"Nước trà trong lều chủ soái không đủ."
"Mang thêm một bình."
Thanh Thanh gật đầu.
"Vâng."
Nàng nhanh chóng chuẩn bị một bình trà nóng rồi mang vào lều nghị sự.
Bên trong, Tiêu Huyền Đế đang cùng Tạ Cảnh Uyên và các tướng lĩnh bàn việc quân.
Thanh Thanh cúi đầu bước vào.
"Hoàng thượng, trà đã chuẩn bị xong."
Nàng cẩn thận rót từng chén.
Động tác nhẹ nhàng, không phát ra một tiếng động.
Tiêu Huyền Đế vốn đang xem bản đồ, bỗng ngửi thấy mùi trà khác lạ.
Ông nhấp một ngụm.
Ánh mắt hơi sáng lên.
"Loại trà này..."
"Trẫm chưa từng uống."
Thanh Thanh lễ phép đáp.
"Bẩm Hoàng thượng, thần nữ chỉ thêm vài loại lá thơm để hương vị dịu hơn."
"Lá thơm?"
"Vâng."
Hoàng đế đặt chén trà xuống.
Lần đầu tiên ông nhìn kỹ người đang quỳ trước mặt.
Một cô gái chừng mười tám tuổi.
Mặc bộ y phục nha hoàn màu xám rất đơn giản.
Không son phấn.
Không trâm ngọc.
Thế nhưng gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo cùng khí chất tự nhiên lại khiến người khác rất khó rời mắt.
"Ngươi tên gì?"
Thanh Thanh hơi khựng lại.
"Bẩm Hoàng thượng."
"Thần nữ tên Vương Thanh Thanh."
"Bao nhiêu tuổi?"
"Mười tám."
"Là người ở đâu?"
Thanh Thanh nắm chặt tay áo.
Đây là câu hỏi nàng sợ nhất.
May mà Tạ Cảnh Uyên lên tiếng trước.
"Bẩm Hoàng thượng."
"Cô ấy bị mất trí nhớ."
"Thần cứu được tại biên quan."
"Hiện làm nha hoàn trong doanh."
Tiêu Huyền Đế hơi ngạc nhiên.
"Mất trí nhớ?"
"Vâng."
Hoàng đế nhìn Thanh Thanh thêm một lúc.
Rồi khẽ cười.
"Nha đầu này..."
"Khí chất không giống nha hoàn."
Câu nói ấy vừa vang lên.
Trong lều bỗng trở nên yên tĩnh.
Thanh Thanh cúi đầu thấp hơn.
Trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ở phía đối diện.
Tạ Cảnh Uyên cũng lặng lẽ siết chặt bàn tay dưới tay áo.
Hắn hiểu rất rõ ánh mắt vừa rồi của Tiêu Huyền Đế.
Là ánh mắt của một người đàn ông...
Đang chú ý đến một nữ nhân.
Mà điều hắn lo lắng nhất...
Cuối cùng vẫn bắt đầu xảy ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)