Từ sau đêm đưa áo choàng cho Vương Thanh Thanh, chính Tạ Cảnh Uyên cũng nhận ra bản thân có chút khác lạ.
Buổi sáng, khi đang nghị sự cùng các tướng lĩnh, ánh mắt hắn vô thức liếc về phía cửa lều.
"Nói tiếp."
Giọng hắn vẫn lạnh lùng như cũ.
Một vị phó tướng đang báo cáo tình hình tuần tra biên giới liền tiếp tục: "Ba ngày gần đây, quân Bắc Địch lui về hơn ba mươi dặm, nhưng thuộc hạ nghi ngờ chỉ là kế nghi binh."
Tạ Cảnh Uyên gật đầu.
"Tăng gấp đôi số người tuần tra."
"Rõ."
Cuộc họp kéo dài gần một canh giờ.
Mọi việc đã bàn xong, các tướng lĩnh lần lượt lui ra.
Chỉ còn Lục Trường Phong đứng lại.
"Tướng quân."
"Nói."
"Hôm nay cô nương Vương chưa đến pha trà."
"..."
Tạ Cảnh Uyên khẽ nhíu mày.
"Đổi người khác."
"Đã đổi."
"Nhưng..."
"Trà không hợp khẩu vị?"
Lục Trường Phong cười đầy ý vị.
"Thuộc hạ còn chưa nói."
Tạ Cảnh Uyên cúi xuống xem quân báo, như thể câu hỏi vừa rồi chỉ là thuận miệng.
Lục Trường Phong âm thầm lắc đầu.
*Tướng quân... ngài thật sự không nhận ra sao?*
...
Bên phía nhà bếp, Vương Thanh Thanh đang bận giúp Lưu đại phu sắc thuốc.
Sáng nay có mấy binh sĩ bị sốt vì dầm mưa nhiều ngày.
Nàng phải chạy qua chạy lại từ sáng.
Tiểu Đào chống cằm nhìn nàng.
"Hôm nay không sang lều chủ soái à?"
"Lưu đại phu thiếu người."
"Ta xin nghỉ một buổi."
Tiểu Đào cười.
"Không biết tướng quân có quen không."
Thanh Thanh bật cười.
"Chỉ một buổi thôi mà."
Nàng hoàn toàn không biết...
Ở lều chủ soái, có người thật sự không quen.
...
Buổi trưa.
Một nha hoàn khác mang cơm đến.
Tạ Cảnh Uyên chỉ nhìn thoáng qua rồi hỏi: "Thanh Thanh đâu?"
Nha hoàn giật mình.
"Bẩm tướng quân, cô nương Vương đang giúp Lưu đại phu."
"Ừ."
Hắn không hỏi thêm.
Nhưng cả bữa cơm hôm ấy chỉ ăn được vài miếng.
Lục Trường Phong ngồi đối diện, cố nhịn cười.
"Tướng quân."
"Hử?"
"Hôm nay cơm không hợp khẩu vị?"
"Giống mọi ngày."
"Vậy sao ăn ít?"
"..."
Tạ Cảnh Uyên đặt đũa xuống.
"Ngươi nhiều lời."
"Thuộc hạ chỉ hỏi thôi."
Lục Trường Phong cười đến mức vai khẽ run.
Theo tướng quân nhiều năm như vậy, anh quá hiểu.
Không phải cơm không ngon.
Mà là...
Người mang cơm không phải người quen.
...
Đến chiều, Thanh Thanh mới trở lại.
Nàng vừa bước vào lều đã thấy trên bàn còn nguyên chén canh buổi trưa.
"Tướng quân."
"Ngài không uống canh?"
"Quên."
"..."
Lại quên.
Thanh Thanh bất lực.
"Ngài bận đến mức quên ăn, quên uống."
"Nếu sau này thành ông lão đau dạ dày thì làm sao?"
Khóe môi Lục Trường Phong giật giật.
*Có ai dám nói với tướng quân như vậy đâu.*
Không ngờ Tạ Cảnh Uyên chỉ bình thản đáp: "Sẽ nhớ."
"Hả?"
"Từ mai."
"Ngươi mang."
Thanh Thanh mỉm cười.
"Được."
Không hiểu vì sao, chỉ một câu đơn giản ấy cũng khiến trong lòng nàng vui vẻ lạ thường.
...
Vài ngày sau, doanh trại tổ chức một buổi tỷ võ để chọn người dẫn đầu đội tiên phong.
Khắp thao trường đông nghịt người.
"Không."
"Chẳng ai đủ sức đánh với ngài ấy."
Đúng lúc ấy, một phó tướng trẻ thắng liên tiếp ba trận.
Anh ta vô cùng đắc ý.
"Bẩm tướng quân!"
"Thuộc hạ muốn lĩnh giáo vài chiêu!"
Khắp thao trường lập tức ồ lên.
Ai cũng biết, từ trước đến nay, rất ít người dám chủ động khiêu chiến Tạ Cảnh Uyên.
Hắn đứng dậy.
"Được."
Chỉ một chữ.
Không khí lập tức sôi sục.
Thanh Thanh cũng chăm chú nhìn xuống sân.
Hai người đứng đối diện.
Không ai động trước.
Đột nhiên, vị phó tướng lao lên.
Thanh kiếm chém xuống như chớp.
"Keng!"
Tạ Cảnh Uyên chỉ dùng một kiếm đã hóa giải.
Chiêu thứ hai.
Chiêu thứ ba.
Chưa đầy mười chiêu.
Thanh kiếm trong tay vị phó tướng đã bay thẳng lên không trung.
"Choang!"
Rơi xuống đất.
Khắp thao trường im phăng phắc.
Thanh Thanh không nhịn được vỗ tay.
"Hay quá!"
Tiếng vỗ tay của nàng vang lên rất rõ giữa khoảng sân rộng.
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Thanh Thanh lập tức cứng người.
*Chết rồi...*
Ở đây đâu có ai vỗ tay.
Nàng vội rụt tay lại.
"Xin... xin lỗi."
Không ngờ đúng lúc ấy, vài binh sĩ cũng bắt đầu hò reo.
"Tướng quân uy vũ!"
"Tướng quân vô địch!"
Không khí lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Thanh Thanh thở phào.
May quá.
Không bị xem là kỳ quái.
Tạ Cảnh Uyên thu kiếm, ánh mắt lướt qua đám đông.
Cuối cùng dừng lại nơi cô gái nhỏ đang cười rất tươi.
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
Rất nhẹ.
Nhưng lần này, Lục Trường Phong nhìn thấy rất rõ.
Anh khẽ ho một tiếng.
"Tướng quân."
"Hử?"
"Ngài vừa cười."
"..."
"Thuộc hạ nhìn thấy."
Tạ Cảnh Uyên không đáp.
Hắn chỉ lặng lẽ cất kiếm vào vỏ rồi quay người rời khỏi thao trường.
Nhưng suốt quãng đường trở về lều, trong đầu hắn lại không ngừng hiện lên hình ảnh Vương Thanh Thanh đứng giữa đám đông, vui vẻ vỗ tay vì chiến thắng của mình.
Đó là ánh mắt ngưỡng mộ chân thành.
Không vì quyền thế.
Không vì địa vị.
Chỉ đơn giản là vui thay cho hắn.
Lần đầu tiên sau nhiều năm chinh chiến, Tạ Cảnh Uyên chợt nhận ra...
Có một người thật lòng chờ hắn bình an trở về, thật sự là một cảm giác rất khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)