Sau chuyện vận chuyển lương thảo, địa vị của Vương Thanh Thanh trong doanh trại thay đổi thấy rõ.
Lính canh gặp nàng sẽ gật đầu chào.
Các đầu bếp mỗi lần thấy nàng xuống bếp đều nhiệt tình hỏi hôm nay muốn nấu gì.
Ngay cả Trần ma ma, người nổi tiếng nghiêm khắc, cũng không còn quát mắng như trước.
Chỉ có Thanh Thanh vẫn giữ nguyên thói quen cũ.
Việc của mình, nàng tự làm.
Không ỷ lại.
Không khoe khoang.
Nàng hiểu rất rõ, càng được chú ý càng phải cẩn thận.
...
Sáng hôm ấy, doanh trại tổ chức thao luyện.
Tất cả tướng lĩnh đều có mặt.
Tạ Cảnh Uyên mặc chiến giáp đen, cưỡi Hắc Phong đứng trên đài cao.
Chỉ cần hắn xuất hiện, cả doanh trại lập tức im phăng phắc.
"Diễn luyện bắt đầu."
Tiếng quân lệnh vang lên.
Hàng nghìn binh sĩ đồng loạt xông lên.
Tiếng hò hét, tiếng binh khí va chạm rung chuyển cả thao trường.
Thanh Thanh đứng phía sau cùng Tiểu Đào, mắt không rời khỏi sân luyện.
"Oa..."
"Đẹp thật."
Tiểu Đào cười.
"Đẹp chỗ nào?"
"Động tác đều như một."
"Nếu ở chỗ ta..."
Nàng suýt nữa nói "ở hiện đại", vội sửa miệng.
"Nếu ở quê ta thì chẳng bao giờ thấy được cảnh này."
Đúng lúc ấy, một tân binh trong lúc diễn luyện sơ ý trượt chân.
Thanh kiếm trong tay tuột khỏi tay, bay thẳng về phía khán đài.
"Tránh ra!"
Tiếng hét vang lên.
Mọi người theo bản năng né tránh.
Chỉ có một bé trai khoảng tám, chín tuổi - con của người đầu bếp trong doanh trại - vì quá hoảng sợ mà đứng chết cứng tại chỗ.
Thanh Thanh không kịp nghĩ nhiều.
Nàng lao tới.
Ôm lấy đứa bé rồi lăn sang một bên.
"Keng!"
Thanh kiếm cắm phập xuống nền đất, chỉ cách hai người chưa đầy nửa thước.
Khắp thao trường lặng ngắt.
Đầu bếp già chạy đến ôm lấy con trai, nước mắt lưng tròng.
"Đa tạ cô nương!"
"Nếu không..."
Thanh Thanh phủi bụi trên người, cười nhẹ.
"Không sao."
"May là kịp."
Tạ Cảnh Uyên từ trên đài cao nhìn xuống.
Ánh mắt dừng trên cánh tay bị trầy xước của nàng.
Một vết xước rất nhỏ.
Nhưng vẫn rỉ máu.
"Quân y."
Lưu đại phu lập tức chạy tới.
"Chỉ là vết thương ngoài da."
Thanh Thanh cười.
"Ta tự băng cũng được."
Lưu đại phu còn chưa kịp lấy thuốc, một bàn tay đã đưa tới trước mặt nàng.
Là một chiếc khăn tay màu đen.
Thanh Thanh ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Uyên đứng ngay trước mặt từ lúc nào.
"Buộc lại."
Chỉ hai chữ ngắn gọn.
Nàng hơi sững người.
"Nhưng..."
"Buộc."
"... Vâng."
Thanh Thanh nhận lấy chiếc khăn.
Vải rất mềm.
Trên góc khăn còn thêu một chữ "Tạ" bằng chỉ bạc.
Nàng vừa buộc vừa nghĩ.
*Khăn đẹp thế này mà đem băng vết thương... có phí quá không?*
Từ phía sau, đám binh sĩ đã bắt đầu thì thầm.
"Tướng quân vừa đưa khăn tay?"
"Ta theo ngài năm năm rồi còn chưa từng thấy."
"Cái khăn đó hình như là đồ ngài luôn mang theo."
Lục Trường Phong đứng cạnh chỉ biết day trán.
*Không ổn rồi...*
*Lần này đúng là không ổn.*
...
Buổi chiều, trong lều chủ soái.
Lục Trường Phong vừa xem quân báo vừa lén nhìn Tạ Cảnh Uyên.
Cuối cùng không nhịn được.
"Tướng quân."
"Nói."
"Ngài... có biết chiếc khăn hôm nay là khăn của ai không?"
"Của ta."
"Biết là của ngài."
"Ý thuộc hạ là..."
"Ngài chưa từng đưa cho ai."
Tạ Cảnh Uyên đặt bút xuống.
"Chỉ là một chiếc khăn."
"Đúng."
"Nhưng với người khác thì là một chiếc khăn."
"Còn với ngài..."
"Rất khác."
Tạ Cảnh Uyên nhìn anh.
"Ngươi rảnh lắm?"
"..."
Lục Trường Phong lập tức im bặt.
Được rồi.
Không nói nữa.
Nhưng trong lòng anh đã có đáp án.
Tướng quân có lẽ vẫn chưa nhận ra.
Hắn đối xử với Vương Thanh Thanh ngày càng đặc biệt.
...
Buổi tối, Thanh Thanh mang khăn đã giặt sạch đến trả.
"Tướng quân."
"Ừ."
"Khăn của ngài."
Tạ Cảnh Uyên nhìn chiếc khăn được gấp ngay ngắn.
Hắn nhận lấy.
Đúng lúc ấy, Thanh Thanh như nhớ ra điều gì.
"À đúng rồi."
"Nếu sau này ngài bị thương..."
"Nên thay khăn sạch."
"Đừng dùng đi dùng lại."
"Dễ nhiễm trùng."
"Nhiễm trùng?"
"Là..."
Nàng khựng lại.
Lại thêm một từ hiện đại.
"Ý ta là... vết thương dễ sinh độc."
Tạ Cảnh Uyên khẽ gật đầu.
"Biết rồi."
Thanh Thanh cười.
"Vậy ta lui trước."
Nàng vừa đi được vài bước thì nghe phía sau gọi.
"Thanh Thanh."
Đây là lần đầu tiên.
Hắn gọi tên nàng.
Không phải "ngươi".
Không phải "cô nương Vương".
Mà là...
"Thanh Thanh."
Nàng quay đầu, đôi mắt sáng lên.
"Dạ?"
Tạ Cảnh Uyên nhìn nàng một lát rồi nói: "Từ mai."
"Không cần làm việc nặng nữa."
"Ngoài việc trong lều."
"Nếu rảnh."
"Có thể đến thư phòng."
Thanh Thanh chớp mắt.
"Đến đó làm gì?"
"Học chữ."
Nàng ngẩn người.
"Học... chữ?"
"Ừ."
"Ngươi không biết chữ."
"Bất tiện."
Một làn gió nhẹ thổi qua.
Thanh Thanh đứng lặng vài giây.
Nàng không ngờ...
Điều hắn để tâm không phải là nàng làm được bao nhiêu việc.
Mà là chuyện nàng không biết đọc, không biết viết.
Khóe môi nàng bất giác cong lên.
"Được."
"Ta sẽ học."
Tạ Cảnh Uyên khẽ gật đầu rồi quay vào lều.
Chỉ còn Lục Trường Phong đứng phía sau, hoàn toàn hóa đá.
Theo tướng quân nhiều năm như vậy, anh biết rõ một quy củ.
Mà đôi khi, mọi câu chuyện tình sâu sắc đều bắt đầu từ một chữ rất đơn giản.
**Đặc biệt.**
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)