“Hệ thống, ngươi nói xem nếu dùng viên Khải Linh Châu đó cho cậu ta thì liệu có tác dụng không?”
Hệ thống vốn đang giả chết lần này lại trả lời nàng:
【Có tác dụng. Tư chất của đứa nhỏ này không bằng ngươi, nhưng cũng được xem là khá. Nếu dùng viên Khải Linh Châu vạn năm này, tư chất của cậu ta có thể tăng thêm một bậc.】
Tần Như Thanh im lặng, trong lòng hơi phân vân.
Hệ thống lại chủ động lên tiếng:
【Ngươi định đưa Khải Linh Châu cho cậu ta dùng sao?】
Tần Như Thanh hỏi ngược lại:
“Nếu Khải linh châu thật sự làm tư chất của cậu ta tăng lên thì ta có được thưởng không?”
Hệ thống: 【Có.】
Tần Như Thanh còn chưa kịp nói gì, trong đầu bỗng vang lên một tiếng “đinh.”
【Kích hoạt nhiệm vụ phụ tuyến: “Hậu bối xuất sắc” – Nâng cao tư chất cho thành viên gia tộc Tần Khải Vinh.】
Quả nhiên! Đôi mắt Tần Như Thanh sáng rực. Viên Khải linh châu này không phải vô dụng mà còn rất có ích!
Nàng nhìn về phía thân hình tròn trịa dưới gốc cây đa, cao giọng gọi:
“Vinh cầu nhi! Qua đây!”
Dưới gốc cây đa, bóng dáng mũm mĩm ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.
Nhìn quanh một lượt, thấy Tần Như Thanh, đôi mắt đen láy của cậu bé liền sáng lên, rồi hí hửng chạy về phía nàng.
Trên khuôn mặt Tần Như Thanh vẫn giữ nụ cười hiền hòa, nhưng vừa nghe thấy thằng nhóc này cất tiếng: “Muội muội!”
Nụ cười trên mặt nàng lập tức đông cứng. Nàng nghiêm mặt, giọng điệu nghiêm nghị: “Không được gọi ta là muội muội!”
“Vì sao chứ? Ngươi rõ ràng là muội muội mà!”
“Chỉ nhỏ hơn một tháng thôi, không tính!”
Một tháng chênh lệch quả thật khiến Tần Khải Vinh bối rối trong giây lát. Cậu bé nghiêm túc dùng ngón tay bụ bẫm của mình để đếm kỹ càng, cuối cùng vẫn cố chấp nói: “Không, muội muội chính là muội muội, dù chỉ nhỏ hơn một ngày cũng là muội muội.”
Tần Như Thanh: “…”
Nàng chậm rãi thở ra một hơi, thầm niệm trong lòng: Ta không chấp nhặt với trẻ con, không chấp nhặt với trẻ con.
Nàng vội chuyển chủ đề: “Ngươi ngồi ở dưới gốc cây làm gì vậy?”
Tần Khải Vinh thật thà đáp: “Ta đang xem kiến.”
Biết ngay là vậy mà.
Đôi mắt Tần Như Thanh đảo qua một vòng, rồi nàng bỗng kéo Tần Khải Vinh đến ngồi cạnh lan can, giọng điệu đầy bí ẩn: “Này, Vinh Cầu Nhi, ta có một thứ tốt muốn cho ngươi…”
Tần Khải Vinh học theo bộ dáng của Tần Như Thanh, ghé đầu lại gần, hạ giọng hỏi: “Thứ gì vậy?”
Tần Như Thanh nhìn quanh bốn phía, tay vừa đặt lên túi trữ vật thì lại khựng lại.
Lan can hình chữ “hồi” này nằm ở trung tâm địa bàn của Tần gia, người qua lại khá nhiều, có khi là trưởng bối, có khi là hạ nhân. Miệng lưỡi thế gian khó tránh, lỡ bị ai phát hiện thì phiền phức.
Nàng vẫy tay, nghiêm túc nói: “Đi theo ta.”
Động tác và biểu cảm của nàng toát lên khí thế như thể sắp làm chuyện lớn!
Tần Khải Vinh bị khí thế của nàng làm cho chấn động, răm rắp chạy theo.
Tần Như Thanh tìm đến khe hở của một tảng núi giả, cả hai người chui vào trong. Cái động nhỏ nhưng vừa đủ cho hai đứa trẻ tám tuổi ngồi.
Đến lúc này, Tần Như Thanh mới yên tâm lấy ra một chiếc bình ngọc. Bên trong là linh dịch từ Khải linh châu mà nàng đã giả vờ uống trước đó.
“Thứ tốt mà ta nói chính là cái này!”
Tần Khải Vinh nhìn chằm chằm vào chiếc bình trong tay nàng, tò mò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”
Tần Như Thanh há miệng định giải thích, nhưng lại nghẹn lời.
Nàng không biết nên nói thế nào.
Nếu nói thẳng đây là thứ giúp nâng cao tư chất của hắn thì cũng được thôi. Nhưng lỡ đâu tên này không giữ được bí mật, lại đi mách với tam cô cô thì sao? Đến lúc đó tam cô cô hỏi phụ mẫu nàng thì chẳng phải sẽ lộ hết chuyện à?
“Đây là… Ài, dù sao cũng là thứ tốt, có thể uống được. Ngươi uống rồi sẽ biết.” Nàng dứt khoát nhét chiếc bình vào tay cậu bé, lời lẽ ngắn gọn: “Uống đi!”
Tần Khải Vinh ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, mở nắp bình, trước tiên ngửi thử, sau đó uống một ngụm. Ban đầu, cậu chỉ định uống một chút, nhưng không ngờ linh dịch trơn mượt như tự chui vào miệng, uống hết sạch trong một hơi.
Lượng trong bình cũng chỉ vừa một ngụm.
Uống xong, Tần Khải Vinh chép miệng ngơ ngác hỏi: “Muội muội, đây là canh gà sao?”
Tần Như Thanh chăm chú quan sát phản ứng của hắn, định hỏi xem cảm giác thế nào. Nhưng vừa nghe thấy câu hỏi về canh gà thì nàng không khỏi nghẹn lời.
Thôi được, ngươi nói là canh gà thì canh gà vậy, ta khỏi phải nghĩ lý do nữa.
Nàng lập tức thuận theo: “Đúng vậy, là canh gà, canh gà mẹ ta đặc chế cho ta. Ta đã cố tình chừa lại một chút, giờ cho ngươi uống hết rồi. Ta đối xử tốt với ngươi lắm đúng không?”
Đôi mắt Tần Khải Vinh ngấn nước, cảm động nói: “Muội muội, ngươi thật tốt!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






