Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi buổi kiểm tra kết thúc, hầu hết mọi người đều rời khỏi từ đường, chỉ còn lại một số thành viên cốt lõi của Tần gia.
Các trưởng lão và Tần Đức Minh ở lại, còn có Lạc Nhàn vì chuyện liên quan đến Tần Như Thanh nên cũng được giữ lại. Ngoài ra còn có Tần Đức Hạo, Tần Đức Hinh… cùng với hai tiểu bối là Tần Như Thanh và Tần Khải Vinh.
Tần Như Thanh là người trong cuộc, nên việc nàng được giữ lại ở đây là điều hiển nhiên. Nhưng còn Tần Khải Vinh, cậu nhóc không hiểu sao cũng được ở lại. Tần Như Thanh đoán có lẽ là do tam cô cô đứng sau can thiệp.
Tần Đức Minh và đại trưởng lão đã đi mời lão tổ. Những người còn lại được đưa vào tĩnh thất phía sau từ đường để chờ đợi. Trong lúc chờ, Tần Như Thanh không ngừng tưởng tượng xem lão tổ sẽ trông như thế nào.
Có lẽ là một vị lão giả tóc bạc trắng, mặc đạo bào xanh, gương mặt già nua và đầy uy nghiêm? Hay là một bà lão hiền từ với nụ cười phúc hậu?
Nàng không biết đã trôi qua bao lâu, có lẽ là một khắc? Hay nửa canh giờ? Đến khi còn chưa kịp phản ứng thì trong tĩnh thất đã xuất hiện một người từ lúc nào.
Người này có ngũ quan thanh tú, xen lẫn một nét cứng cỏi, kiên nghị. Thần thái bà ấy ôn hòa nhưng giữa hàng chân mày lại ẩn chứa một khí thế tự nhiên khiến người ta không dám khinh nhờn. Bà mặc một bộ đạo bào màu xanh nhạt, mái tóc dài đen nhánh được vấn gọn bằng một cây trâm ngọc giản dị.
Tổng thể mà nói, trong mắt Tần Như Thanh thì đây chính là một nữ thần hoàn hảo.
Tần gia còn có một nhân vật khí chất ngời ngời như vậy, sao trước giờ nàng lại chưa từng nghe nói đến? Nhưng rất nhanh, Tần Như Thanh lập tức trợn tròn mắt, ngộ ra.
Lão… lão tổ?!
Lão tổ của Tần gia lại có dung mạo như thế này sao?
Phải biết rằng cứ nhắc đến lão tổ là người ta lại liên tưởng đến những lão giả râu tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ trải qua bao thăng trầm. Thế nhưng lão tổ trước mắt rõ ràng là một nữ tử vô cùng xinh đẹp.
Nếu dùng tiêu chuẩn hiện đại để đánh giá thì bà ấy cùng lắm chỉ trạc bốn mươi tuổi.
Lão tổ chỉ tùy ý chắp tay sau lưng, ánh mắt nhàn nhạt quét qua mọi người. Tất cả lập tức cúi đầu hành lễ. Tần Như Thanh và Tần Khải Vinh càng phải hành đại lễ.
Lão tổ khẽ phất tay, giọng nói lạnh nhạt:
“Đứng lên đi.”
Bà đi thẳng vào vấn đề:
“Đứa trẻ đó đâu?”
Sắc mặt của Tần Đức Minh và Lạc Nhàn lập tức trở nên nghiêm túc hơn. Tần Đức Minh cân nhắc một chút rồi chỉ về phía Tần Như Thanh:
“Bẩm lão tổ, đây là tiểu nữ, tên là Như Thanh.”
Lão tổ ừ một tiếng, giọng nói bình thản:
“Tần Như Thanh, con tiến lên đây.”
Tần Như Thanh lập tức có cảm giác giống như học sinh bị giáo viên gọi lên văn phòng để nói chuyện riêng. nàng cắn răng, nhanh chóng bước lên trước mặt lão tổ, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà.
Lão tổ quay lại ra hiệu cho đại trưởng lão:
“Trắc linh bàn.” Sau đó, bà nhìn về phía Tần Như Thanh, ánh mắt tuy bình tĩnh nhưng không hề nghiêm khắc:
Sắc mặt của lão tổ vẫn không thay đổi, tựa như đã sớm đoán được kết quả này. Bà bấm một pháp quyết, tựa như đang thi triển bí pháp nào đó. Chẳng mấy chốc, một luồng linh quang được rót vào trắc linh bàn, khiến kim chỉ trên bàn quay cuồng điên loạn.
Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh người đã xảy ra. Ánh sáng trên trắc linh bàn dần ổn định lại, cuối cùng, ánh sáng xanh biến mất, chỉ còn lại ánh sáng đỏ bùng lên rực rỡ.
Lão tổ khẽ gật đầu, bình thản nói:
“Quả nhiên là hỏa thuộc tính, linh căn có độ thuần khiết hoàn hảo. Đó là Thiên Hỏa linh căn.”
Thiên Hỏa linh căn? Là Thiên Hỏa linh căn!
Tần Đức Minh và Lạc Nhàn đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều tràn ngập sự vui mừng khôn xiết.
Tần Đức Minh nắm chặt tay rồi lại buông ra. Để tránh sai sót, ông vẫn hỏi:
“Nhưng tại sao trước đó tiểu nữ cũng có thể kích hoạt được linh thạch mộc thuộc tính?”
Lão tổ không trả lời ngay, mà nhìn về phía Tần Như Thanh, giọng nói mang theo chút ôn hòa hiếm hoi:
“Con lại cho ta một giọt máu nữa.”
Tần Như Thanh hoàn toàn không do dự, dùng ngân châm đâm vào ngón tay lần nữa. Máu rỉ ra, nàng định nhỏ vào trắc linh bàn nhưng lão tổ đã đưa tay ngăn lại.
Giọt máu vừa rơi xuống liền chầm chậm bay lên không trung, sau đó lặng lẽ rơi vào lòng bàn tay của lão tổ.
Bà giơ ngón tay đang giữ giọt máu ấy lên, đưa sát vào mắt quan sát. Trong mắt những người xung quanh, đây chỉ là một giọt máu bình thường, nhưng trong mắt bà, giọt máu này lại mơ hồ tỏa ra một tia xanh nhạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




