Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không Đến Tu Tiên Giới, Ta Nuôi Luôn Một Kiếm Tu Lạnh Lùng Chương 17: Chỗ Dựa Rất Tự Nhiên

Cài Đặt

Chương 17: Chỗ Dựa Rất Tự Nhiên

Sáng hôm đó trời quang hẳn, nắng lên chậm và hiền, giống như vừa xin phép xong mới dám chiếu vào dược phong. Diệu An mở cửa, thấy sân còn ướt mưa đêm qua, mùi đất ẩm quyện với mùi trà còn sót lại từ tối qua, lòng bỗng nhẹ đi rất rõ.

Linh thú nhỏ ngồi ở hiên, không nhìn ra cổng, mà quay sang nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc đến mức Diệu An phải bật cười. “Ngươi làm sao thế?”

Linh thú lắc đầu, rồi chỉ bằng cả thân mình… dựa vào chân nàng.

Diệu An cúi xuống xoa đầu nó. “Hóa ra hôm nay là ngày dựa dẫm à?”

Linh thú khẽ kêu một tiếng, rất đồng tình.

Buổi sáng trôi qua không có việc gì lớn. Diệu An chăm vườn, Hoàng An giúp sửa lại mấy viên đá lót lối đi bị lệch sau mưa. Hắn làm rất cẩn thận, đặt từng viên ngay ngắn, xong mới lùi lại kiểm tra. Diệu An nhìn cảnh đó, hỏi đùa: “Huynh có cần đo bằng thước không?”

Hoàng An suy nghĩ. “Nếu đo, sẽ lâu.”

“Vậy sao vẫn chỉnh kỹ vậy?”

“Vì ta đi qua đây nhiều.” Hắn đáp rất thẳng.

Câu trả lời ấy khiến Diệu An khựng lại nửa nhịp, rồi mỉm cười. Nàng tiếp tục tưới cây, nhưng nhịp tay chậm hơn, như thể đang để câu nói ấy kịp ở lại.

Buổi trưa, Diệu An nấu ăn. Hoàng An ngồi chờ, lần này không thẳng lưng quá mức, cũng không quá dè dặt. Linh thú nhỏ nằm giữa hai người, chiếm đúng chỗ trung tâm. Khi bưng bát ra, Diệu An nói: “Hôm nay ăn ít thôi.”

Hoàng An gật đầu. “Ít nhưng đủ.”

“Huynh dạo này hay dùng chữ ‘đủ’.”

“Vì đủ rồi.” Hắn nói, rất nghiêm túc.

Diệu An bật cười. “Huynh nói vậy nghe như đã đột phá tâm cảnh.”

Hoàng An suy nghĩ. “Có thể. Nhưng không đau.”

“Vậy là đột phá tốt.”

Buổi chiều, trời nắng hơn. Diệu An mang giấy phù ra hiên, nhưng chỉ xếp lại, không vẽ. Hoàng An ngồi bên, không mài kiếm, chỉ nhìn nàng làm việc. Một lúc sau, hắn hỏi: “Nếu hôm nay không làm gì, có sao không?”

“Không.” Diệu An đáp. “Hôm qua đã nghỉ rồi, hôm nay nghỉ thêm cũng được.”

Hoàng An gật đầu, thả lỏng vai. “Vậy ta cũng nghỉ.”

“Kiếm tu nghỉ dễ vậy à?”

“Ở đây thì dễ.” Hắn đáp.

Linh thú nhỏ lăn một vòng, rất tán thành.

Buổi tối, Diệu An pha trà. Khi ngồi xuống, Hoàng An tự nhiên đặt chén gần nàng hơn một chút. Không ai nói gì về khoảng cách ấy. Gió thổi nhẹ, không mưa, không lạnh. Mọi thứ yên đến mức Diệu An nhận ra mình không còn nghĩ xem ngày mai sẽ thế nào.

“Diệu An.” Hoàng An gọi.

“Ừ?”

“Nếu có ngày ta không nói gì, chỉ ngồi ở đây, có ổn không?”

Diệu An nghĩ một chút, rồi cười. “Ổn. Nhưng huynh phải uống trà.”

Hoàng An gật đầu. “Ta sẽ nhớ.”

Khi hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi, linh thú nhỏ bỗng đứng chắn trước cổng, không cho đi. Hoàng An cúi xuống nhìn nó, rất nghiêm túc thương lượng: “Ta đi rồi sẽ quay lại.”

Linh thú nhìn hắn, rồi nhìn Diệu An, cuối cùng lăn ra nhường đường, nhưng vẫn vẫy đuôi một cái như nhắc nhở.

Hoàng An quay lại nói: “Nó… tin ta.”

Diệu An mỉm cười. “Ta cũng vậy.”

Hoàng An rời đi. Diệu An đứng ở hiên, nhìn theo, cảm giác trong lòng không còn là mong chờ hay hồi hộp, mà là một sự an tâm rất rõ: có những người, chỉ cần họ tồn tại đều đặn như vậy, đã trở thành chỗ dựa rồi.

Ở dược phong, chữa lành không đến từ phép thuật lớn lao. Nó đến từ việc có một nơi để dựa vào khi mệt, có một người hiểu chữ “đủ” theo cùng một nghĩa, và có những ngày trôi qua nhẹ nhàng đến mức người ta không cần phải nhớ, chỉ cần sống trong đó là đủ.

Sau khi Hoàng An rời đi, Diệu An không lập tức quay vào trong. Nàng đứng ở hiên, nhìn lối đá vừa được hắn chỉnh lại, mỗi viên đều ngay ngắn đến mức… không cần phải ngay ngắn như vậy. Nhưng nàng biết, đó là thói quen của hắn: những nơi mình hay đi qua thì phải vững.

Linh thú nhỏ lại dựa vào chân nàng, lần này còn dùng đầu cọ nhẹ một cái, rất đúng lúc.

“Ngươi hôm nay thích dựa ghê.” Diệu An cúi xuống xoa đầu nó.

Linh thú đáp lại bằng một tiếng kêu ngắn, ý tứ rất rõ: dựa được thì cứ dựa.

Sáng hôm sau, Hoàng An không đến sớm, cũng không đến muộn. Đến rất đúng cái lúc Diệu An vừa xong việc buổi sáng, đang ngồi ở hiên lau tay. Nhìn thấy hắn, nàng tự nhiên nói: “Huynh đến đúng lúc ta rảnh.”

Hoàng An gật đầu. “Vậy là tốt.”

“Huynh có canh giờ không?”

“Không.” Hắn đáp. “Ta canh cảm giác.”

Diệu An bật cười. “Kiếm tu mà nói chuyện cảm giác nghe lạ ghê.”

“Nhưng dùng được.” Hoàng An nói rất nghiêm túc.

Buổi sáng hôm đó, họ không làm gì lớn. Diệu An chỉ sắp xếp lại vài lọ đan, Hoàng An giúp mang mấy cái lên kệ cao. Có một lọ nàng với không tới, hắn đưa tay lên lấy rất tự nhiên, động tác gọn gàng. Khi đưa lại cho nàng, tay hắn dừng hơi lâu hơn một nhịp.

“Cẩn thận.” Hắn nói.

“Ta đâu có làm rơi.” Diệu An đáp.

Hoàng An suy nghĩ. “Ta chỉ muốn nói.”

Diệu An cười, không hỏi thêm.

Buổi trưa, họ ăn cơm xong thì cùng ngồi nghỉ. Linh thú nhỏ chiếm trọn khoảng giữa, nằm dài ra như thể đây là lãnh thổ của mình. Diệu An nhìn cảnh đó, nói đùa: “Chúng ta hình như chỉ là khách.”

Hoàng An nhìn linh thú, rồi rất nghiêm túc: “Nó cho phép chúng ta ở lại.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Buổi chiều, trời hơi nắng. Diệu An mang ghế ra hiên ngồi, không vẽ phù, không luyện đan. Hoàng An ngồi bên, cũng không luyện kiếm. Hai người ngồi rất lâu, lâu đến mức Diệu An chợt nhận ra mình đang… tựa nhẹ vào vai hắn.

Không hẳn là cố ý. Chỉ là ngồi lâu quá, tự nhiên nghiêng sang.

Nàng khựng lại, định nhích ra.

Hoàng An nói ngay, giọng rất thấp: “Không sao.”

“Huynh có mỏi không?” Diệu An hỏi, mặt hơi nóng.

“Không.” Hắn đáp. “Ta đứng cả ngày cũng không mỏi.”

“Ngồi khác đứng.”

“Nhưng dựa thì được.”

Câu nói ấy khiến Diệu An không nhích ra nữa. Nàng chỉ tựa rất nhẹ, không dám quá lâu, nhưng cũng không rời đi. Linh thú nhỏ nhìn cảnh đó, quay đầu đi chỗ khác, thái độ rất rõ: ta không xen vào.

Buổi tối, Diệu An pha trà. Khi đặt chén xuống, Hoàng An tự nhiên đẩy chén của nàng lại gần nàng hơn một chút, như sợ nàng với không tới. Động tác rất nhỏ, nhưng khiến Diệu An nhìn hắn một cái.

“Huynh đang làm gì vậy?” Nàng hỏi.

“Chỉ là…” Hoàng An suy nghĩ. “Nếu nàng muốn dựa, thì mọi thứ nên ở gần.”

Diệu An bật cười, lần này cười đến mức phải cúi đầu. “Huynh suy nghĩ nhiều ghê.”

“Ta đang học.” Hắn nói. “Học cách ở cạnh người khác.”

“Khó không?”

Hoàng An nghĩ một lúc. “Không khó. Chỉ cần chậm.”

Diệu An gật đầu. “Huynh làm tốt rồi.”

Khi Hoàng An đứng dậy rời đi, lần này hắn không hỏi gì cả. Chỉ nói một câu rất ngắn: “Ngày mai ta vẫn đến.”

Diệu An gật đầu. “Ừ.”

Hắn rời đi. Diệu An đứng ở hiên, cảm nhận vai mình vẫn còn hơi ấm, dù người đã đi. Nàng nghĩ, có lẽ chỗ dựa tốt nhất không phải là nơi người ta nắm chặt lấy mình, mà là nơi mình có thể tựa vào rất nhẹ, biết rằng nếu dựa lâu hơn một chút… cũng không sao cả.

Và ở dược phong, sự ngọt ngào ấy đã không còn cần gọi tên. Nó đã trở thành một thói quen rất hiền, rất đời, cứ thế ở lại, ngày này qua ngày khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc