Tô Đông Noãn xua tay: "Tôi tự có cách sống của riêng tôi."
Sau Tết là năm 1977, cuối năm sẽ khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, Tô Đông Noãn cảm thấy muốn đổi đời chỉ có thể thi đại học lại lần nữa, nhưng lại nghĩ, con đường thi đại học hình như cũng không được, vì nguyên chủ chỉ tốt nghiệp cấp hai, tức là cô không có đủ tư cách để tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.
"Haizz!"
Tô Đông Noãn thở dài, tự an ủi mình, không sao, sau khi khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, nền kinh tế thị trường cũng sẽ dần dần được mở cửa, đến lúc đó sẽ đến huyện mở một tiệm may, kiếm đủ tiền xe rồi đến thành phố lớn hơn tìm đường ra.
Sống lại một đời, cô tuyệt đối sẽ không làm thôn nữ ở vùng núi này cả đời.
Nhưng trước khi nền kinh tế mở cửa, cô còn phải sống lay lắt ở đây một thời gian, bây giờ, nông dân không có "nghề phụ" được nhà nước phân công mà đến thành phố cũng sẽ bị bắt vì tội lang thang.
Tạ Minh Dương thu dọn hành lý xong, nói với Tô Đông Noãn: "Đồ ăn trong hòm đều để lại cho cô."
Tô Đông Noãn lấy găng tay, tất, miếng đệm đầu gối, mũ đưa cho Tạ Minh Dương, nói: "Cảm ơn anh! Mấy thứ này anh cầm theo trên đường dùng được đấy."
Tạ Minh Dương cũng không từ chối, nhận lấy, nói: "Cảm ơn!"
Tô Đông Noãn nhìn Tạ Minh Dương, nói: "Tạ Minh Dương, về chuyện kết hôn, em xin lỗi anh."
Tạ Minh Dương nhìn cô: "Không sao."
Anh đi rồi, nếu may mắn sẽ không bao giờ đặt chân đến nơi này nữa, còn cô bây giờ tâm trạng rất tốt, cùng lắm thì qua một năm rưỡi nữa lại gả cho người khác là xong chuyện.
Đêm đó, dù là Tô Đông Noãn nằm trên giường đất, hay Tạ Minh Dương nằm trên ván giường, đều không sao ngủ được.
"Tạ Minh Dương?"
"Sao vậy?"
Tô Đông Noãn mỉm cười, nói: "Sau này, chúng ta vẫn có thể làm bạn chứ?"
Tạ Minh Dương chưa từng nghĩ đến vấn đề này, nếu cô và bố cô không bày mưu tính kế anh, có lẽ sẽ được, nhưng bây giờ, anh chỉ muốn thoát khỏi tất cả những điều này.
Xuống nông thôn ở đây, Tạ Minh Dương thích nghi khá nhanh, tính cách anh không hẳn là hoạt bát, không giống như một số thanh niên tri thức gặp ai cũng có thể nói không ngừng, anh không sợ chuyện cũng không gây chuyện, quan hệ với dân làng đều khá tốt, đặc biệt là quan hệ rất tốt với đội trưởng.
Bây giờ, hừ, tất cả các thành viên của đại đội Tô Gia Loan trong mắt Tạ Minh Dương đều là những kẻ xấu xa.
Nơi khỉ ho cò gáy sinh ra những kẻ xấu xa.
Tạ Minh Dương nhắm mắt lại, nói: "Không biết."
Ngày hôm sau, chưa đến sáu giờ đã có người gõ cửa sổ, Tô Đông Noãn giật mình tỉnh giấc.
"Ai đấy?"
"Tôi, Lưu Kiến Thiết, Minh Dương dậy chưa? Đến giờ xuất phát rồi."
Tạ Minh Dương đã xuống giường, bật đèn pin chiếu ra cửa sổ: "Dậy rồi."
Tô Đông Noãn lúc này mới hỏi Tạ Minh Dương: "Ở điểm thanh niên tri thức còn ai chưa đi sao?"
"Mấy người họ năm nay không về quê ăn Tết."
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
