Hạ Vân Huyên nhận lấy thư, đóng cửa lại rồi mở ra xem, bên trên chỉ có một dòng chữ: "Tám giờ tối, hẹn gặp ở nhà kho bỏ hoang."
Phía dưới bức thư không có chữ ký, nhưng trong lòng Hạ Vân Huyên đã đoán ra được. Cô nhìn đồng hồ, còn vài tiếng nữa mới đến tám giờ, bèn quyết định ra ngoài ăn chút gì đó, tiện thể quan sát môi trường xung quanh.
Hạ Vân Huyên ra ngoài đi dạo một vòng, cũng đã nắm được sơ bộ địa hình, còn mua thêm không ít đồ lặt vặt, những thứ này không tốn bao nhiêu tiền.
Hạ Vân Huyên thầm nghĩ những người này đúng là biết chọn chỗ, cái nhà kho bỏ hoang đó, nếu thật sự có chuyện gì xảy ra thì đúng là chạy trời không khỏi nắng.
Cũng may là nó không cách khách sạn cô ở quá xa, cô cũng đã đến đó quan sát một lượt. Phải luôn chừa cho mình một con đường lui, cẩn thận không bao giờ thừa, điều này tuyệt đối không sai.
Vài giờ sau, Hạ Vân Huyên cầm điện thoại lên xem giờ, chỉ còn bốn mươi phút nữa. Cô dọn dẹp phòng, cất hết đồ đạc mang theo vào trong không gian, khóa cửa rồi rời đi.
Nhưng bây giờ cô đã ngụy trang kỹ càng, bất kể là người quen hay người lạ cũng tuyệt đối không thể nhận ra diện mạo thật của cô.
Nửa tiếng sau, Hạ Vân Huyên đến địa điểm đã hẹn, xem giờ thì thấy còn thiếu vài phút nữa, những người kia vẫn chưa đến, cô bèn đứng sang một bên kiên nhẫn chờ đợi.
Đợi vài phút, cô nghe thấy tiếng bước chân, biết chắc là họ đã đến. Quả nhiên, cô đoán không sai, chẳng mấy chốc đã có mấy người đàn ông cao to lực lưỡng, đeo kính râm, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn bước ra.
Nhìn qua là biết những người này đều là côn đồ hoặc vệ sĩ. Ngay lúc Hạ Vân Huyên đang đoán xem ai là người giao dịch với mình thì từ phía sau, một người đàn ông trẻ tuổi, tướng mạo khá tuấn tú bước ra.
Những người kia đều tỏ ra vô cùng cung kính với anh ta, gọi một tiếng "công tử". Người được gọi là công tử kia nhìn Hạ Vân Huyên hỏi: "Cô chính là người cần vũ khí?"
Hạ Vân Huyên gật đầu đáp: "Đúng, là tôi hẹn các anh, xin hỏi anh đã mang hàng đến chưa?"
Người kia cười nói: "Ha ha, không ngờ đấy, tuổi còn nhỏ mà cũng có khí phách ghê."
"Đó là đương nhiên, nếu tôi không có chút bản lĩnh nào thì cũng chẳng dám giao dịch với các anh."
"Không nói nhiều nữa, cô mau kiểm tra hàng đi, còn rất nhiều người đẹp đang chờ tôi sủng hạnh đấy."
Hạ Vân Huyên thật sự cạn lời, người này vừa nhìn đã biết là đang giả làm một tay chơi, diễn cũng giống thật đấy, chỉ tiếc là không qua được mắt cô.
Hạ Vân Huyên cầm lấy hàng, kiểm tra từng món một rất tỉ mỉ. Đây là số hàng cô bỏ tiền thật ra mua, nếu không kiểm tra kỹ mà bị lừa thì chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.
Người kia cũng không ngờ người này lại là dân trong nghề, kiểm tra hàng hóa từng chút một vô cùng kỹ lưỡng. Cũng may là họ không nắm rõ tình hình đối phương nên không giở trò gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)