Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Không 70, Thần Y Thiên Kim Mang Tỷ Vật Tư, Bá Đạo Ngút Trời Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Tối đến, sau khi đặt vé máy bay cho ngày mai, cô tìm một khách sạn gần đó để ở, chờ ông chủ chợ Nghĩa Ô giao hàng tới.

Mà màn vơ vét của Hạ Vân Huyên đã khiến rất nhiều cửa hàng trong thành phố không kịp bổ sung hàng hóa, đành phải đóng cửa một ngày.

Thứ mà Hạ Vân Huyên mua nhiều nhất là thực phẩm và thuốc men. Cô biết thời đại đó rất nghèo đói, mua gì cũng cần tem phiếu. Dù có tiền mà không có phiếu thì cũng chẳng mua được gì. Vì vậy, ngoài số tiền để dành mua vũ khí, cô đã dốc hết toàn bộ để tích trữ vật tư.

Về đến khách sạn, cô tắm nước nóng một trận cho thoải mái. Đi mua sắm cả ngày đúng là quá mệt mỏi. Không lâu sau, điện thoại của cô reo lên, một giọng nam trong trẻo vang lên từ đầu dây bên kia.

"Xin chào cô Hạ, chúng tôi là nhân viên của chợ Nghĩa Ô. Xin hỏi bây giờ cô có tiện không ạ? Chúng tôi đã đến địa chỉ cô chỉ định rồi."

"Chào anh, các anh chờ tôi hai phút nhé, tôi ra ngay đây."

"Vâng, cô Hạ cứ từ từ, không cần vội đâu ạ."

Hạ Vân Huyên buộc vội tóc, thay quần áo rồi cầm điện thoại và thẻ phòng đi ra ngoài.

Lát sau, cô đã đến nhà kho. Quả nhiên, mọi người đều đang ở đó chờ sẵn, bên cạnh là mấy chục chiếc xe tải chở đầy ắp hàng hóa. Nhân viên giao hàng thấy Hạ Vân Huyên đến liền nói: "Thưa cô Hạ, phiền cô mở cửa kho ạ."

"Được, mọi người chờ một chút." Hạ Vân Huyên lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa nhà kho.

Hạ Vân Huyên nói: "Các anh cứ đặt hàng lên trên bục đó là được, còn lại không cần bận tâm."

"Vâng thưa cô Hạ, chúng tôi sẽ làm theo lời cô." Cũng may là chỉ cần đặt lên bục, vậy mà họ cũng mất gần một tiếng đồng hồ. Mọi người ai nấy đều mệt đến vã mồ hôi, Hạ Vân Huyên cũng rất hào phóng mời mỗi người một chai nước.

Đợi đến khi mọi người đã đi xa, Hạ Vân Huyên chỉ cần phất tay một cái, tất cả vật tư đều bị quét sạch vào không gian. Nếu có ai nhìn thấy cảnh này, chắc sẽ tưởng mình gặp ma. Nhà kho vừa rồi còn chất đầy hàng hóa, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không còn một dấu vết.

Hạ Vân Huyên xem lại danh sách những thứ cần mua, ngoài những món phải ra nước ngoài mới có, thì ở đây cô đã mua gần đủ cả rồi. Cô quay trở về khách sạn nghỉ ngơi, vì chuyến bay của cô vào sáng mai là chuyến sớm nhất.

Về đến khách sạn, cô thiếp đi rất nhanh. Nếu là trước đây, chắc chắn cô phải trằn trọc đến nửa đêm mới ngủ được. Quả nhiên, mệt rồi thì sẽ dễ ngủ hơn.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, chuông báo thức đã reo. Hạ Vân Huyên vẫn còn đang mơ màng, nhưng nghĩ đến hôm nay có việc quan trọng phải làm, cô vội vàng bật dậy đánh răng rửa mặt. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cô xuống lầu trả phòng rồi đến một quán ăn sáng.

Ăn sáng xong, cô bắt một chiếc taxi ra thẳng sân bay. Chẳng bao lâu, loa phát thanh đã vang lên thông báo chuyến bay của cô sắp cất cánh, yêu cầu hành khách nhanh chóng đến cổng soát vé.

Hạ Vân Huyên kéo vali đi về phía cổng soát vé, chẳng mấy chốc đã lên máy bay. Đây là chuyến bay sớm nhất nên không quá đông khách.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc