Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Được thôi cô gái nhỏ, cô mua nhiều như vậy chúng tôi có thể giúp giao hàng cho cô, cô cho tôi địa chỉ đi, chúng tôi chuẩn bị hàng xong sẽ giao đến."
Hạ Vân Huyên cho địa chỉ nhà kho, cũng trả tiền cọc xong thì rời đi.
Sau khi Hạ Vân Huyên đi, ông chủ vô cùng vui mừng, đống đồ cổ này của ông cuối cùng cũng bán được rồi. Hôm nay đúng là gặp được người tốt, ông chủ còn rất hào phóng, tặng cho Hạ Vân Huyên rất nhiều xẻng nấu ăn, muỗng và kẹp gắp than.
Còn nhiều thứ cô cần phải tích trữ, nhưng xem ra chỉ có thể đợi đến ngày mai. Bây giờ trời đã tối, những người giao hàng chắc cũng sắp đến rồi.
Hạ Vân Huyên đến gần nhà kho của mình, ngồi trong xe, đặt rất nhiều đồ ăn mang về trên điện thoại. Chỉ cần là thứ có thể đặt được trên điện thoại, cô đều đặt hết một lượt.
Cô đợi chưa được bao lâu đã có người lần lượt đến giao hàng.
Hạ Vân Huyên mở cửa cho họ, nói: "Các anh ơi, các anh cứ để thẳng lên tấm ván này là được."
"Vâng thưa cô, cô nói sao chúng tôi làm vậy, như thế này chúng tôi không cần dỡ hàng, lại còn rất nhẹ nhàng."
Hạ Vân Huyên thầm nghĩ, cô trực tiếp thu vào không gian thì đương nhiên không cần dỡ hàng và sắp xếp hàng, chứ có nhiều hàng như vậy, phải dỡ đến năm nào tháng nào, lát nữa còn có hàng khác được giao đến.
Những người giao hàng tay chân vô cùng nhanh nhẹn, sau khi họ đưa hết hàng vào kho, Hạ Vân Huyên thanh toán nốt phần tiền còn lại cho họ.
Họ chào cảm ơn cô một tiếng, trước khi họ rời đi còn dặn dò, nếu cô có nhu cầu mua thêm thì hãy liên hệ với họ.
Suốt mấy tiếng đồng hồ trôi qua, Hạ Vân Huyên gần như chỉ có nhận hàng. Cho đến khi nhận xong đợt hàng cuối cùng, cô nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ tối, hôm nay thật sự quá mệt mỏi.
Trở về biệt thự của mình, cô liền vào không gian.
Hạ Vân Huyên vừa cầm bút ghi ghi chép chép vừa nghĩ đến vẫn còn rất nhiều thứ cần mua, chỉ mong có thêm chút thời gian để tích trữ đồ.
Biệt thự sắp phải bán đi, Hạ Vân Huyên bèn thu hết toàn bộ đồ nội thất, vật dụng sinh hoạt, quần áo và dụng cụ nhà bếp vào trong không gian. Cô phủi tay, lúc này mới yên tâm hơn nhiều.
Thu dọn xong xuôi mọi thứ, cô ngáp một cái rồi nhanh chóng đi ngủ. Ngày mai lại ra ngoài tiếp tục càn quét.
Sáng sớm, chuông báo thức vang lên, Hạ Vân Huyên mơ màng vươn vai, dụi mắt mấy cái rồi mới ngồi dậy. Không ngờ cô lại mơ nữa rồi.
Vẫn là giấc mơ về nguyên chủ, lại bị chị gái bắt nạt. Hơn nữa, bà nội của nguyên chủ đã nhận mấy trăm đồng tiền sính lễ của người ta. Hạ Vân Huyên thầm nghĩ, có lẽ mình không còn nhiều thời gian nữa là phải xuyên không rồi. Chẳng phải trong đa số trường hợp, cứ có được bàn tay vàng là sẽ thế này hay sao?
Hạ Vân Huyên dậy rửa mặt, trang điểm nhẹ rồi tiện tay lấy chút đồ trong không gian ra ăn sáng, sau đó lái xe ra ngoài. Bây giờ cô đã thu hết tất cả xe trong gara vào không gian để phòng trường hợp bất trắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)