Hạ Vân Huyên đi vào một con hẻm nhỏ, thấy không có ai liền biến vào trong không gian. Cô phải sửa soạn lại một chút. Thời buổi này, bất kể là cửa hàng cung tiêu hay quán ăn quốc doanh đều thích coi thường người nghèo, cô không muốn đi mua đồ mà còn bị người ta mắng là nghèo kiết xác.
Hạ Vân Huyên gội đầu, tắm rửa trong không gian, rồi tiện tay tìm một bộ quần áo trông bình thường nhất mặc vào. Quả nhiên trông khác hẳn, nguyên chủ đúng là một mỹ nhân trời sinh, có bảy phần giống với cô ở kiếp trước.
Đã vào không gian rồi, cô còn tìm rất nhiều đồ ăn vặt để ăn, coi như là bữa trà chiều. Tích trữ nhiều đồ ăn vặt như vậy mà không lấy ra ăn thì đúng là có vấn đề.
Ăn no uống đủ, sửa soạn xong xuôi, Hạ Vân Huyên liền ra khỏi không gian. Cô phải đến cửa hàng cung tiêu xem bán những gì trước, để còn biết mà lấy đồ từ trong không gian ra. Lỡ như lấy ra thứ gì mà thời đại này không có thì chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức sao.
Thị trấn cũng chỉ lớn như vậy, Hạ Vân Huyên đi bộ vài con phố là đã đến cửa hàng cung tiêu. Nhìn những món đồ được bán ở đây, cũng may là trước đây lúc tích trữ vật tư, cô cũng đã tích trữ những thứ tương tự như thời đại này, có rất nhiều thứ có thể lấy ra dùng được.
Hạ Vân Huyên đoán người này chắc chắn là đi chợ đen, thế là cô liền đi theo sau bà ta. Quả nhiên đi qua mấy con hẻm, sau một cây đại thụ chính là chợ đen.
Đã tìm được nơi rồi thì Hạ Vân Huyên cũng không vội nữa. Cô đi đến một nơi không có người rồi biến vào trong không gian. Đến chợ đen cô phải ngụy trang một chút, không thể nghênh ngang như vậy được.
Sau khi sửa soạn một hồi trong không gian, trông Hạ Vân Huyên đã già đi ít nhất chục tuổi. Bây giờ cho dù Hạ Đại Minh có đứng trước mặt, e rằng cũng không thể nhận ra cô ngay lập tức.
Hạ Vân Huyên soi gương, vô cùng hài lòng, đúng là hiệu quả mà cô mong muốn. Cô cũng học theo mấy bà thím kia, đeo một cái gùi, phủ một tấm vải lên rồi đi về phía chợ đen.
Hạ Vân Huyên đến cổng chợ đen, hai tên đàn em gác cửa nói: "Mua hay bán? Nếu bán thì phải nộp hai hào, nếu mua thì không cần."
Hạ Vân Huyên đáp: "Tôi muốn mua, không biết có thứ tôi cần không, tôi có thể vào xem trước được không?"
Hai người gác cửa không nói gì, chỉ gật đầu. Hạ Vân Huyên cũng không nói nhiều, đeo gùi của mình đi vào. Vì bây giờ gùi của cô đã được che lại bằng vải nên hai người kia cũng không biết cô mang theo gì.
Vừa vào trong, Hạ Vân Huyên đã thấy rất nhiều người đang bán hàng, có người bán gà, vịt, cá, có người bán gạo, có người bán hoa quả.
Nhưng cô nhìn chất lượng hoa quả, với con mắt của cô thì không thể nào vừa ý được, đều héo queo, trông không hề đẹp mắt, chắc cũng không ngon.
Gạo bán ở đây đều là loại gạo tấm, có loại còn lẫn cả cát. Bột mì cũng vàng khè, không hề trắng. Chỉ có những quả trứng gà mà mấy bà thím mang từ nhà đi bán là còn trông được.
Hạ Vân Huyên đi đến bên cạnh một bà thím trông rất hiền lành nói: "Chào chị, chị bán gì vậy ạ?"
Người phụ nữ kia thấy một người phụ nữ trẻ tuổi hơn mình, cũng nhỏ giọng chào lại: "Chào em, chị bán một ít sản vật núi rừng, còn có một ít trứng gà nhà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)