Hạ Vân Huyên hài lòng nói: "Đội trưởng, không cần đâu ạ. Đã cắt thì cắt cho dứt khoát, để khỏi sau này họ lại đến tìm cháu gây phiền phức. Lát nữa cháu sẽ lên trấn tìm bạn học mượn chút tiền. Chú cứ yên tâm, chút khó khăn trước mắt này tuyệt đối không làm khó được cháu đâu ạ."
Nghe Hạ Vân Huyên nói vậy, Hạ Đại Minh cũng đành chịu, nhưng nghĩ lại cũng đúng. Với tính cách của bà thím ông ta, đến lúc đó nói không chừng lại gây chuyện nữa, đã cắt thì cắt cho dứt khoát.
Hạ Đại Minh gật đầu dặn dò: "Nếu có bạn học chịu cho cháu mượn tiền giúp đỡ, đến lúc có tiền cháu phải trả lại cho người ta ngay, còn phải ghi nhớ ơn của người ta. Chúng ta tuy là nông dân chân lấm tay bùn, nhưng không thể làm người vong ơn bội nghĩa."
Hạ Vân Huyên liền đáp: "Đội trưởng yên tâm, cháu rồi biết ạ. Người đối xử tốt với cháu, cháu nhất định sẽ không quên, còn những người đối xử không tốt với cháu, cháu cũng nhất định sẽ ghi nhớ."
"Cháu gái, vậy cháu đi theo chú đến đội sản xuất trước, dọn dẹp căn phòng chứa đồ kia đi, nếu không tối nay cháu ở đâu?"
"Vâng ạ, cháu biết rồi. Cháu đi dọn phòng trước, lát nữa cháu sẽ lên trấn tìm bạn học, nói không chừng tối nay cháu sẽ ở lại nhà bạn ấy. Cho nên chú không cần lo lắng đâu ạ, bạn học của cháu là người rất tốt."
Cả nhà họ Hạ cứ thế nhìn Hạ Vân Huyên đi theo Hạ Đại Minh. Đợi hai người đi xa rồi, Cao Mai Hoa mới nói: "Mẹ, đợi con nhỏ chết tiệt kia đưa tiền cho hai người, có thể chia cho con một ít không?"
Hà Cúc Hoa là người keo kiệt nhất, bà ta gầm lên: "Mày đang mơ à! Lúc đầu bảo con nhỏ kia gọi mày là mẹ, mày sống chết không đồng ý, bây giờ lại muốn tiền, làm gì có chuyện tốt như vậy."
"Đến lúc đó rồi hẵng nói. Cơm còn chưa ăn, còn không mau đi nấu đi, lát nữa lại phải lên công rồi, đúng là không có chút ý tứ nào. Đúng là, ngoài việc sinh cho nhà này một đứa cháu trai ra thì chẳng được tích sự gì."
Cao Mai Hoa nghe những lời này đã phát chán, bà mẹ chồng này của bà ta lúc nào cũng chê bai bà ta.
Cao Mai Hoa lẩm bẩm trong miệng, đều tại con nhỏ chết tiệt kia, dám làm đổ bữa trưa. Lẽ ra phải nhân lúc Hạ Vân Huyên hôn mê mà dạy dỗ một trận cho ra trò, để khỏi tỉnh lại lại biến thành một người khác.
Nghĩ đến đây, Cao Mai Hoa rùng mình một cái... Hạ Vân Huyên này từ sau khi nhảy sông tỉnh lại đã biến thành một người khác, có phải đã gặp phải thứ gì không sạch sẽ không?
Trước đây Hạ Vân Huyên làm gì có lá gan lớn như vậy, dám đánh, dám đối đầu, còn dám cắt đứt quan hệ nữa... Cao Mai Hoa càng nghĩ càng sợ.
Hà Cúc Hoa thấy Cao Mai Hoa còn đứng ngây ra đó, liền gầm lên: "Mày chết đứng rồi à? Còn không biết đi nấu cơm, mày không cần ăn hả? Không biết cưới mày về để làm gì nữa, nhà họ Hạ chúng tao đúng là xui xẻo tám đời."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
