Cấp bậc của hắn mới là bậc một, công năng tương đối đơn nhất. Diệp Triều sờ soạng một hồi liền quen thuộc thao tác của hệ thống giao dịch này, nhưng hắn hiện tại hành động không tiện, trên tay cũng không có đồ vật gì có thể giao dịch, cũng có không bao nhiêu tích phân, làm hắn rạo rựa nhưng đồng thời lại cũng chỉ có thể đứng nhìn. Hắn hạ quyết tâm chờ vết thương trên người tốt hơn chút nhất định phải đi ra ngoài tìm vài thứ thử xem.
Không biết có phải là nguyên nhân do thể chất hay không, hắn cảm thấy thân thể này khôi phục năng lực so với thân thể của hắn trước kia mạnh hơn rất nhiều. Ngày hôm qua miệng vết thương còn máu chảy đầm đìa sau khi dùng thảo dược đã bắt đầu kết vảy. Nếu theo tốc độ này hẳn là không bao lâu sẽ tốt lên.
Nhưng sốt ruột hơn một chút là một cái chân sau giống như gãy xương của hắn. Vết thương ngoài da đã tốt hơn rồi, còn về gãy xương, tại cái lạc hậu địa phương như này nếu không dưỡng tốt, về sau sợ là sẽ trở thành một người què. Hơn nữa thương gân động cốt một trăm ngày, tuy rằng phỏng chừng hiện tại thân thể không cần lâu như vậy, nhưng trước mắt trong khoảng thời gian này là không thể di chuyển. Hắn đường đường là một nam tử hán sao có thể để cho một thiếu niên gầy yếu chăm sóc lâu như vậy được? Hơn nữa xem bộ dáng cậu thiếu niên kia nuôi sống chính mình đã miễn cưỡng rồi, thêm một người như hắn sợ là càng khó khăn.
Nhìn chằm chằm kệ để hàng một hồi, giao diện không hề động tĩnh. Diệp Triều cảm giác có chút đói bụng, đem mấy Hoàng Hương Quả cùng thịt khô dư lại đều ăn hết.
Thịt khô này cứng cứng dai dai cũng không có hương vị gì, có chút khó ăn, nhưng nơi này trừ bỏ thịt khô chỉ có trái cây, vì không muốn đói bụng, Diệp Triều vẫn từng chút từng chút mà ăn hết.
Từ khi tới nơi này, tiếp thu thân thể này, Diệp Triều cảm thấy chính mình ăn uống có phần nhiều hơn không ít. Chút đồ vật như vậy căn bản không đủ lấp đầy bụng hắn, nhưng nghĩa tới thân thể có chút gầy kia của Tạp Thụy Nhĩ , sức chiến đấu hẳn là không mạnh. Chính mình hiện giờ lại là thứ ăn không ngồi rồi nên đành phải nhịn xuống chút đi, chỉ hy vọng hắn có thể khôi phục năng lực mau chóng, làm hắn sớm tốt lên một chút.
Có lẽ là đồ vật của hắn quá ít, hoặc cũng có thể là đồ vật của hắn quá bình thường. Ăn xong rồi tất cả đồ vật trong hệ thống giao dịch vẫn là không hề có động tĩnh. Diệp Triều đơn giản là đóng hệ thống lại rồi bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Mười hai giờ trưa, Tạp Thụy Nhĩ đã trở lại, trên tay còn cầm cái gì đó được lá cây lớn bao quanh. Diệp Triều ngửi thấy được một mùi máu tươi.
Tạp Thụy Nhĩ buông gói lá cùng sọt xuống, cầm theo dao xương lại đi ra ngoài. Cậu muốn đi nhặt chút củi đốt trở về, hôm nay vận khí tốt bắt được một con Thú tai dài, giữa trưa có thể thêm chút đồ ăn.
Thú nhân có khẩu phần ăn uống luôn lớn, về điểm này trái cây với thịt khô hẳn là không đủ Diệp Triều ăn. Ăn không đủ no cũng sẽ ảnh hưởng đến tốc độ khôi phục của miệng vết thương, hy vọng ăn nhiều chút thịt có thể làm cho hắn khôi phục mau chóng, bằng không cậu cũng không biết phải trì hoãn ở chỗ này bao lâu nữa.
Tạp Thụy Nhĩ ở gần đó nhặt chút nhánh cây khô, đặt đống củi khô ở ngoài động, trong động không thông gió, nướng thịt không quá thích hợp. Có thể ở bên ngoài nhóm lửa nướng thịt cậu đều làm ở bên ngoài, chỉ là thời điểm làm việc này cũng không quá nhiều thôi.
Thắp một đống lửa lên, Tạp Thụy Nhĩ vào động đem gói lá đem ra, bên trong là thú tai dài đã lột da và lấy nội tạng. Tuy rằng đã rửa sạch qua, nhưng để một hồi máu còn dư bên trong lại chảy ra. Tạp Thụy Nhĩ dùng nhánh cây đem toàn bộ thú tai dài xiên lên bắt đầu đặt ở trên lửa nướng. Diệp Triều tò mò cũng chậm rãi dịch tới cửa động, nhìn Tạp Thụy Nhĩ nướng thịt.
Lột da con mồi, Diệp Triều cũng không quá biết cách làm. Hắn cũng muốn cùng Tạp Thụy Nhĩ giao tiếp nhiều chút để tích luỹ kiến thức về thế giới này, cho nên liền hỏi: “Cái này là cái gì, gần đây nhiều không?”
Tạp Thụy Nhĩ nghi hoặc nhìn Diệp Triều, liếc mắt một cái nói: “Thú tai dài, trong rừng này rất nhiều.”
Diệp Triều gật đầu, cái này là thú tai dài sao? Theo cách đặt tên ở đây chắc không phải là thỏ kiếp trước hay sao, kích thước lớn hơn chút, một con nặng khoảng mười mấy cân.
Diệp Triều lại hỏi: “Thú tai dài dễ bắt không?”
Tạp Thụy Nhĩ cảm thấy Diệp Triều rất kỳ quái, nhưng không hỏi gì, vẫn trả lời: “Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng mà đối với giống đực các ngươi mà nói thì không khó.”
Diệp Triều mỉm cười nói: “Không thành vấn đề, ta sẽ nhanh chóng khoẻ lên.”
Tạp Thụy Nhĩ gật gật đầu, thật cẩn thận mà từ sọt móc ra một cái túi da thú nhỏ, mở ra bên trong là một ít hạt nhỏ màu trắng trong suốt. Tạp Thụy Nhĩ vê ngón tay nghiền thành bột phấn mà rắc đều đều vào trên thịt nướng, sau đó lại cẩn thận đem túi da thú nhỏ gói cẩn thận lại thả lại sọt, tiếp tục bận rộn nướng thịt.
Diệp Triều suy đoán túi da thú nhỏ trong bao hẳn là muối. Xem Tạp Thụy Nhĩ cẩn thận như vậy, một con thỏ nướng chỉ thả một chút muối như vậy, muối ở chỗ này hẳn là không rẻ.
Trải qua một trận than hồng, thịt đã không còn tươm máu nữa, lớp ngoài đã có chút hơi khô vàng. Mùi hương cũng dần dần tán phát ra tấn công thẳng vào trong lỗ mũi Diệp Triều. Diệp Triều nổ vang một trận trong bụng, ngượng ngùng mà cười gượng một chút.
Tạp Thụy Nhĩ không nói chuyện, Diệp Triều nghĩ: Thật đúng là ít nói, một chút cũng không giống thiếu niên mười mấy tuổi.
Dần dần mùi hương càng nồng, nước miếng Diệp Triều ứa tràn lan. Tạp Thụy Nhĩ lấy ra một mảnh lá lớn sạch sẽ, bắt đầu dùng dao xương thái thịt, đem lớp ngoài đã nướng xong cắt xuống dưới, dư lại tiếp tục nướng.
Tạp Thụy Nhĩ đem lá cây lớn đặt ở giữa hai người, nói: “Ăn đi.”
Diệp Triều gật gật đầu, nói: “Cảm ơn.”
Hai người vừa nướng vừa ăn, một con thú tai dài rất mau đã vào bụng.
Diệp Triều có chút chưa đã thèm mà liếm liếm môi, cảm thấy không no.
Thịt này tuy rằng chỉ bỏ một chút muối, nhưng thắng ở chỗ chất thịt tươi mới, kỹ thuật nướng cũng tốt, mấy ngày toàn cá sống, trái cây cùng thịt khô nên giờ chỉ nhiêu đó cũng khiến Diệp Triều dị thường thỏa mãn.
Ăn cơm trưa xong, bên ngoài nóng hơn nên hai người ở trong động nghỉ ngơi. Tạp Thụy Nhĩ lấy một khối đá đặt ở cửa động ngăn mặt trời chiếu đến, đem thảo dược hái hai ngày này đều phơi nằm sấp trên phiến đá . Diệp Triều bắt đầu không dấu vết mà tìm Tạp Thụy Nhĩ hỏi thăm thế giới này, hai người câu được câu không mà trò chuyện, cơ hồ đều là Diệp Triều hỏi, Tạp Thụy Nhĩ trả lời.
Buổi chiều, thái dương không như vậy gắt, Tạp Thụy Nhĩ công đạo một tiếng lại cõng sọt đi ra ngoài.
Sau khi Tạp Thụy Nhĩ Diệp rời khỏi Triều gấp không chờ nổi mà mở hệ thống giao dịch ra. Vừa mới nghỉ ngơi có tin tức nhắc nhở nói quả tử của hắn đã bán đi. Hắn không biết những người khác có thể nhìn thấy cái màn hình này hay không nên không dám mở ra. Hiện giờ trong sơn động chỉ còn chính hắn, hắn liền có chút kiềm chế không được.
Tiến vào hệ thống, nhìn thấy 105 tích phân, Diệp Triều liền cười hắc hắc. Nhìn tin tức nơi đó chợt lóe chợt lóe, Diệp Triều điểm đánh đi vào, một cái nhắn lại viết: Xin hỏi Hoàng Hương Quả này còn không, có loại trái cây khác không?
Sẵn thêm bạn tốt đi, về sau tiện giao dịch. —— Bì Đặc Tư.
Diệp Triều nhìn một đống quả chất trên lá cây lớn cao hứng mà nhấn đồng ý.
Bên kia hẳn là đang online, thực nhanh liền có phản hồi lại.
Bì Đặc Tư: “Xin chào, xin hỏi còn Hoàng Hương Quả không?”
Vì ngôn ngữ bất đồng nên hệ thống sẽ phiên dịch ra giúp người sử dụng có thể hiểu được, vì thế hai người Diệp Triều giao tiếp không có chướng ngại.
Diệp Triều nhanh chóng hồi phục nói: “Có, còn có loại quả khác, ngươi muốn không?”
Bì Đặc Tư: “Vậy cho ta the,em 5 Hoàng Hương Quả, loại khác ăn ngon không?”
Diệp Triều hồi phục nói: “Được, loại nào cũng ngon ngọt, mọng nước.”
Bì Đặc Tư: “Vậy loại khác bán như thế nào bán thế nào?”
Diệp Triều nhìn nhìn đống quả trên mặt đất, lấy năm Hoàng Hương Quả, cái khác mỗi loại lấy hai quả đặt trên kệ hàng. Một loại có cùng kích thước với Hoàng Hương Quả, vỏ ngoài hồng hồng, Diệp Triều niêm yết giá năm tích phân một quả. Loại khác có quả giống dừa đã lột vỏ, bề ngoài là màu nâu, bên trong uống vị như là nước chanh ép tươi ngon, Diệp Triều để mười tích phân một cái.
Diệp Triều chuẩn bị cho tốt liền hồi phục nói: “Ta đem quả đều để trên kệ để hàng, ngươi nhìn xem.”
Bên kia nhanh chóng mà phản hồi: Ừ.
Một lát sau đồ vật trên kệ để hàng đều không thấy, tin tức nhắc nhở đến cộng 40 tích phân, Diệp Triều cười đến híp hai mắt.
Thấy không có động tĩnh, Diệp Triều tính toán nhìn xem phần thương thành xem vật phẩm có đổi mới gì không, xem có thể mua thứ gì thứ tốt hay không.
Tiến vào thương thành, vật phẩm đầu tiên khiến cho Diệp Triều nổi lên một trận vui sướng, Dược Tề Chữa Thương Cấp Thấp, tổng cộng có mười bình, có thể bán lẻ. Đây đúng là hắn đang cần, hơn nữa chỉ cần một trăm tích phân một bình, hắn mua được.
Sợ dược tề bán hết, Diệp Triều lập tức phung phí một trăm tích phân mua một bình, bắt được dược tề liền gấp không chờ nổi mà đem dược tề uống vào.
Thoải mái! Cả người ấm áp, miệng vết thương cũng có chút ngứa, dược tề này hiệu quả thật không sai, nhưng hiển nhiên một bình dược tề là không đủ, còn phải uống nhiều mấy bình mới được.
Nhìn chỉ còn 45 tích phân, Diệp Triều bĩu môi, thôi, từ từ tới đi, huống hồ khôi phục quá nhanh cũng có chút làm người ta hoài nghi.
Chính nhìn thương thành trung mặt khác thương phẩm, đột nhiên tin tức tới.
Bì Đặc Tư: “Sa Da Quả kia còn không?”
Không sai, quả đó có vẻ ngoài thô ráp nên Diệp Triều liền trắng trợn mà đặt tên là Sa Da Quả.
Diệp Triều nhìn một Sa Da Quả dư lại, hai Hoàng Hương Quả, hai Hồng Quả nói: “Hôm nay không còn.”
Bên kia làm như có chút tiếc nuối. “Vậy khi nào có? Còn quả khác không?”
Diệp Triều nói: “Còn một Hồng Quả, muốn không?”
Bì Đặc Tư: “Muốn muốn muốn, ngày mai nếu có quả khác nhất định phải liên hệ ta.”
Diệp Triều nói: “Được.”
Hai bên lại giao dịch một Hồng Quả, Diệp Triều liền offline giúp Tạp Thụy Nhĩ phơi thảo dược, sau đó liền nằm xuống nghỉ ngơi.
Trời rất nhanh đã đến tối, Tạp Thụy Nhĩ trở lại, trên vai cõng đầy một sọt đồ, còn có một bó củi đốt.
Đem mặt trên một ít dược thảo lấy ra , phía dưới là một đống đồ vật, có mấy cái là dùng lá cây bao quanh, nhìn còn có chút bọt nước, hẳn là Tạp Thụy Nhĩ đã rửa sạch qua trước khi trở về.
Đem mấy thứ chưa rửa sạch bỏ trong góc trên mặt đất, Tạp Thụy Nhĩ đem mấy bao lá cây cầm lại đây, nói: “Buổi chiều không bắt được con mồi, chúng ta buổi tối ăn khoai đất này, ngươi nếu như ăn không đủ no thì ăn nhiều thêm mấy cái.”
Nói xong cậu cầm hai cái còn lại cho Diệp Triều.
Xem Tạp Thụy Nhĩ trực tiếp gặm, Diệp Triều ngăn cản nói: “Sao lại không nướng ăn, nướng ăn cũng dễ no bụng hơn.”
Khoai đất này nhìn rất giống khoai lang đỏ kiếp trước, không có thịt, nhưng có khoa nướng thơm thơm ngọt ngọt cũng không tồi!
Khoai lang đỏ tuy rằng ăn sống cũng có thể, nhưng ăn vào đều là nước, không dễ no còn bị tiêu chảy, hắn hành động không tiện, đi ra ngoài một chuyến thực sự không dễ dàng.
Tạp Thụy Nhĩ quay đầu, hỏi: “Cái này phải nướng như thế này?”
Cậu thử qua, bên ngoài đều thành than bên trong lại không chín.
Thấy Tạp Thụy Nhĩ thật không biết, Diệp Triều nói: “Ngươi nhóm một đống lửa trước, ta dạy cho ngươi nướng như thế nào, sau khi nướng chín vị thơm ngọt mềm mại ngươi nhất định sẽ thích.”
Tạp Thụy Nhĩ không ý kiến, nhưng vẫn là nhanh nhẹn nhóm một đống lửa, trời đã tối.
Đem đống lửa nhóm lên, Diệp Triều tiếp nhận việc nướng khoai đất. Tạp Thụy Nhĩ ở một bên vừa chú ý động tác của Diệp Triều vừa sắp xếp thu hoạch hôm nay.
Buổi chiều tuy rằng không săn được con mồi, nhưng tìm được vài cọng thảo dược không tồi, hơn nữa mấy ngày nay hái mấy loại bình thường thảo dược hẳn là có thể đổi chút muối cùng một tấm da thú Đốm Đen.
Mùa Tuyết quá lạnh, cậu tích da thú còn chưa đủ. Ngày thường may lắm mới có thể bắt được một ít con mồi, da đều là một tấm nho nhỏ, giống như tê tê thì không thể chế tác da thú được, như vậy cậu rất khó tích cóp để làm một tám lớn da thú để giữ ấm. Nếu không phải cậu có da lông tự nhiên này, có lẽ đã sớm trước khi đến mùa tuyết mà đông chết.
Thân da lông này, làm cậu bị cô lập, rồi lại làm bảo mệnh cho cậu, làm tâm tình cậu có chút phức tạp.
Nhưng màgiống đực này thật sự rất kỳ quái, hắn không cảm thấy bản thân cậu quái dị sao? Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cậu, trong mắt chỉ xuất hiện quá kinh hỉ, hoang mang, nhưng không có chán ghét hay đồng tình, làm cậu cảm thấy tự tại không ít, nên cũng vì vậy mà cậu cuối cùng quyết định cứu hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






