Tạp Thụy Nhĩ đã ở cánh rừng này ba ngày rồi, qua hai ngày nữa cậu định về bộ lạc. Hôm nay cậu như thường lui tới ở trong rừng tìm kiếm thảo dược, đã hái nửa sọt, đang chuẩn bị về sơn động, đột nhiên phát hiện một thú nhân Báo tộc có cánh nằm trong bụi cỏ .
Muốn hỏi cậu vì cái gì khẳng định đây là thú nhân mà không phải dã thú, đó là bởi vì con báo bình thường không có cánh, ít nhất trong hiểu biết của cậu là không có.
Cẩn thận tới gần, nhìn theo hô hấp và cái bụng hơi phập phồng, người này còn sống.
Tạp Thụy Nhĩ có chút do dự, người này bị thương nghiêm trọng không biết có thể cứu sống hay không, nếu cứu không sống cậu coi như mất toi công, hơn nữa người này không biết là tốt hay xấu, vả lại lấy hình thể cùng sức lực của cậu căn bản không nhấc nổi người này.
Ánh mắt băn khoăn lượn một vòng trên người thú nhân, nhìn chân sau vặn vẹo không bình thường còn có chút máu của thú nhân, Tạp Thụy Nhĩ lựa chọn xoay người. Chân thú nhân này bị thương thành như vậy về sau khả năng là không thể đi săn bình thường , mùa tuyết sắp tới, cứu hắn nói không chừng hai người đều sống không nổi, cậu tính toán coi như không thấy là được được.
Lúc này Diệp Triều mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhìn cách đó không xa hình dáng giống như một người lập tức trừng lớn mắt, kinh hỉ hô lên một tiếng.
Diệp Triều cảm thấy hắn thật là quá xui xẻo. Hắn rõ ràng đã đi ra khỏi khu rừng rậm rạp, nhưng vẫn luôn không tìm được nơi thích hợp để đặt chân, chỉ có thể đi dọc theo con sông. Đột nhiên nửa đường xuất hiện một con dã thú cả người đầy vảy mọc một sừng. Hình thể của dã thú so với hắn nhỏ một một đoạn, theo lý dã thú sẽ không chủ động công kích sinh vật có hình thể còn lớn hơn chính mình, nhưng có lẽ là thấy Diệp Triều bị thương, cảm thấy có thể liều một phen, liền hướng Diệp Triều vọt tới. Nhất thời không phòng bị Diệp Triều bị đâm cho một cái lảo đảo, thân thể lại thêm một vết thương mới.
Cũng may thân thể này cao lớn cường tráng, móng vuốt sắc bén, dựa vào ưu thế hình thể cuối cùng đã đánh chết con dã thú kia, nhưng mà hắn không có kinh nghiệm chiến đấu nên bản thân cũng không lành lặn gì, trên người lại thêm không ít vết thương.
Mùi máu tươi quá nồng, hắn tuy rằng rất mệt, miệng vết thương cũng rất đau, nhưng vẫn chống thân thể suy yếu chậm rãi rời xa hiện trường chiến đấu, không biết đi bao lâu rồi, vừa mệt nhọc hơn nữa mất máu quá nhiều, mí mắt càng ngày càng nặng, cuối cùng hôn mê bất tỉnh trong một bụi cỏ rậm rạp.
Tạp Thụy Nhĩ đi vài bước, đột nhiên nghe được một tiếng tiếng kêu suy yếu phía sau, quay đầu lại, thú nhân Báo tộc có cánh kia đã tỉnh, nhìn cậu, trong đôi mắt to đều là sự khát vọng với sinh mệnh.
Tạp Thụy Nhĩ đứng tại chỗ do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn xoay người về phía bụi cỏ.
Thấy người kia quay lại đây, Diệp Triều trong lòng âm thầm cao hứng, hắn hẳn là được cứu rồi, chỉ là người này sao lại kỳ quái như vậy ?
Diệp Triều nghe xong sửng sốt, phục hồi lại trở nên vui vẻ, hắn là có thể biến thân sao?
Không phải dã thú đơn thuần, cũng là yêu quái?
Chính là biến thân như thế nào đây, hắn không biết!
Xem thú nhân báo cánh không động tĩnh gì ở trước mặt, Tạp Thụy Nhĩ xoay người muốn chạy, Diệp Triều liền quýnh lên, cứ như vậy biến thành hình người, thân trên trần truồng, thân dưới bao quanh bởi một cái váy da thú.
Nhìn thân thể màu mạch, Diệp Triều một trận kinh hỉ, còn có thể biến thành người liền tốt, không biết thế giới này rốt cuộc là thế nào lại có yêu quái, thật là quá thần kỳ.
Xem người trước mặt xoay người định đi, Diệp Triều ngừng suy nghĩ cất tiếng hô: “Chờ chút!”
Tạp Thụy Nhĩ xoay người, nhìn thú nhân cao lớn trên mặt đất thản nhiên nói: “Có thể đứng lên không?”
Diệp Triều thử thử, đau đến nhe răng trợn mắt, sắc mặt trắng bệch, Tạp Thụy Nhĩ chỉ có thể đi qua đem người nâng lên.
Diệp Triều cười cười, cảm kích nói: “Cảm ơn, ta tên Diệp Triều.”
Tạp Thụy Nhĩ nói: “Ngươi là bộ lạc nào, sao một mình ở đây?”
Nghe nói phía đông bắc ở trong rừng rậm Hắc Ám có bộ lạc Báo cánh, không biết người này có phải của bộ lạc kia không, sao lại chạy xa đến đây như thế này.
Diệp Triều: “……” Bộ lạc nào? Hắn không biết. Nhưng mà bộ lạc?
Nghe thực nguyên thủy.
Thấy Diệp Triều không hé răng, Tạp Thụy Nhĩ cũng không hỏi lại, xem vết sẹo thật dài trên mặt hắn, hẳn là một người có chuyện khó nói.
Tạp Thụy Nhĩ thản nhiên nói: “Vết thương của ngươi rất nặng, trời sắp tối rồi, ta trước tiên mang ngươi đi sơn động của ta đặt chân, miệng vết thương của ngươi cần xử lý một chút.”
Diệp Triều cảm kích gật gật đầu, được Tạp Thụy Nhĩ nâng đỡ tới sơn động mà cậu nói.
Diệp Triều so với Tạp Thụy Nhĩ cao một cái đầu, thân thể cũng chắc nịch rất nhiều, Tạp Thụy Nhĩ đỡ người có chút quá sức, đi liền có chút chậm, đến khi trời tối đen mới đến được sơn động mà Tạp Thụy Nhĩ nói.
Cái sơn động này được Tạp Thụy Nhĩ phát hiện trong một lần trốn mưa ngoài ý muốn, từ đó về sau mỗi lần cậu tới bên này hái thuốc liền ở đây. Gần đây chỉ có mấy loại dã thú nhỏ tính tình dịu ngoan, bấy nhiêu năm cậu đối nơi này đã phi thường quen thuộc, chú ý một ít liền sẽ thấy an toàn.
Cửa động sơn động tương đối nhỏ, chỉ có thể một người đi qua, dã thú lớn không thể tiến vào dễ dàng, như vậy lại càng an toàn.
Vào sơn động, bên trong ánh sáng không tốt lắm, nhưng mà Diệp Triều phát hiện hắn hiện tại có được năng lực nhìn xuyên ban đêm của dã thú, nương theo ánh sáng yếu ớt có thể nhìn thấy rõ ràng cách bố trí bên trong, không gian trong động không lớn, ước chừng hai mươi mét vuông, vừa đi vào bên trong đã nhìn thấy cách bài trí sót cái gì.
Có lẽ là chỉ là nơi ở ngẫu nhiên, bên trong bài trí tương đối đơn giản. Dựa vào vách động có phủ một lớp cỏ khô, trên cỏ còn trải một tấm da lớn không rõ lai lịch, hẳn là dùng để nghỉ ngơi.
Bên kia có một khối đá hình các bát khá nhẵn mịn, trong chén đá đựng một loại trái cây không rõ loại, trong một góc còn chất đống mấy túi da thú, không biết bên trong là gì.
Tạp Thụy Nhĩ đem người đỡ đến da thú ngồi rồi buông sọt trên lưng xuống, ở bên trong tìm ra một ít lá cây hoa cúc cùng vài thảo dược, ở cửa động nhặt hai khối đá, đem thảo dược bỏ trên đá đập nát, sau đó dùng da thú mềm mại đem miệng vết thương trên người Diệp Triều rửa sạch sẽ, đem đống bã thảo dược xanh xanh đắp ở trên miệng vết thương.
Bởi vì chân không chỉ bị gãy xương còn có vết cắn xé nghiêm trọng khác, hiện tại thời tiết lại nóng, cho nên Tạp Thụy Nhĩ giúp Diệp Triều chỉ dùng gậy gỗ cùng dây mây đơn giản đem chân này cố định sau khi bó xương , dặn Diệp Triều không được lộn xộn.
Diệp Triều cảm giác miệng vết thương lạnh lạnh, nhìn người trước mặt chân thành mà cảm kích nói: “Cảm ơn cậu, cậu tên là gì?”
Tạp Thụy Nhĩ thản nhiên nói: “Tạp Thụy Nhĩ.”
Diệp Triều gật gật đầu, nói: “Cảm ơn cậu Tạp Thụy Nhĩ, chờ ta dưỡng thương xong nhất định sẽ báo đáp cậu!”
Tạp Thụy Nhĩ không tỏ ý kiến gật gật đầu, chân người này còn không biết khi nào có thể dưỡng xong, xương cốt có thể bị lệch hay không, nhưng mà ít nhất bề ngoài cậu không nhìn lầm người.
Nhìn hành động không tiện Diệp Triều, Tạp Thụy Nhĩ nói: “Trời sắp tối rồi, ta đi nhặt chút củi lửa.”
Nói xong liền cõng sọt ra sơn động.
Diệp Triều ở phía sau hô: “Cậu cẩn thận.”
Không biết Tạp Thụy Nhĩ có phải đi quá nhanh không nghe được không mà Diệp Triều cũng không có nghe được đáp lại.
Đại khái qua nửa giờ, Tạp Thụy Nhĩ còn chưa có trở về, Diệp Triều có chút miên man suy nghĩ, một hồi lo lắng Tạp Thụy Nhĩ có phải gặp phải nguy hiểm, trong chốc lát lại nghĩ cậu có phải đi rồi, mặc kệ hắn hay không.
Diệp Triều không tưởng tượng bao lâu, ngoài động liền truyền đến tiếng bước chân, Diệp Triều có chút khẩn trương mà nhìn chằm chằm cửa động, một lát đã thấy Tạp Thụy Nhĩ vào động, nhìn đến người nguyên vẹn trở về, Diệp Triều nhẹ nhàng thở ra.
Tạp Thụy Nhĩ vào động sau đem củi khô nhanh chóng buông xuống mà đốt một đống lửa nhỏ, sau đó cố sức đẩy một bên tảng đá đem cửa động lấp kín.
Ngồi vào trước đống lửa, nương theo ánh lửa Tạp Thụy Nhĩ từ trong túi da thú lấy ra một khối thịt khô không lớn đưa cho Diệp Triều. Nhìn thấy đồ ăn, Diệp Triều trong bụng sôi lên một trận, ban ngày không ăn gì đúng là có chút đói bụng, Diệp Triều ngượng ngùng mà tiếp nhận thịt khô, thầm nói cảm ơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






