Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Phương Tri Ý còn chưa kịp tiêu hóa chuyện này thì cửa phòng ngủ đã được gõ nhẹ nhàng hai tiếng rồi đẩy ra.

"Dương Dương, con tỉnh lúc nào vậy? Có chỗ nào không khỏe không?"

Lý Đoan Ngọc thấy con gái đã tỉnh, nhưng đôi mắt đen láy của cô chứa đựng chút mơ màng, đoán rằng có lẽ tối qua cô bị sốt đến hồ đồ rồi.

Phương Tri Ý nhìn người vội vàng đi tới, mặc áo sơ mi trắng, quần đen, trông có vẻ không lớn tuổi lắm, đôi mắt dịu dàng nhân từ, khi nhìn cô trong ánh mắt toàn là sự quan tâm lo lắng.

"Mẹ…" Phương Tri Ý dựa vào trí nhớ, khàn giọng gọi người.

Lý Đoan Ngọc vội vàng đưa tay đỡ con gái dậy, lại lo cô nằm sát vách ngăn đầu giường sẽ bị lạnh, thuận tay kê chiếc gối mềm lên để Phương Tri Ý dựa vào.

"Còn khó chịu không?"

Sức khỏe của con gái mình như thế nào, Lý Đoan Ngọc là người rõ nhất, cô thấy lời nói của con gái chỉ là để an ủi mình, mặc dù trên mặt cũng vui theo, nhưng sự chua xót và đau lòng trong mắt rất rõ ràng.

Lý Đoan Ngọc nhìn con gái đang nâng cốc sứ bằng cả hai tay, vì sức khỏe của con không tốt, nên những năm nay vợ chồng cô đều cưng chiều cô con gái út này, đôi tay mềm mại vô cùng, các đốt ngón tay thon thả, những chiếc móng tay tròn trịa được cắt tỉa gọn gàng, ngoan ngoãn dịu dàng.

Cô đưa tay nắm lấy một bàn tay của con gái, đặt vào lòng bàn tay mình, nhìn bàn tay trắng nõn, đột nhiên nhớ đến dáng vẻ của con gái khi mới sinh, vì sinh non, nên Dương Dương của cô vừa mới sinh ra trông giống như một chú mèo con, thậm chí còn không khóc, những năm nay cô và chồng nuôi dưỡng con cẩn thận, chỉ mong có ngày con gái thực sự khỏe mạnh.

Ai ngờ biến cố lại đến nhanh như vậy, con gái còn chưa khỏe, cả nhà họ đã phải chia lìa.

"Con thế nào mẹ còn không biết sao? Còn tỏ ra mạnh mẽ với mẹ nữa à? Không khỏe nhất định phải nói với mẹ, sau này đi rồi…"

Lý Đoan Ngọc nghĩ con gái vừa mới dậy cũng không thể nói lời chia tay, liền chuyển sang hỏi.

"Mẹ nấu cháo cho con, còn nướng bánh nữa, Dương Dương muốn ăn trước không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc