Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kim Tú Châu vừa nghe xong đã biết cô chị hai này có ý gì, chính là không quen nhìn thấy cô sống tốt.
Thời gian dài cô sống trong trạch đấu. Chủ tử trong phủ nói chuyện luôn vòng vèo qua mấy con phố, ngay thẳng biểu lộ tâm tư như thế đúng là hiếm thấy.
Kim Tú Châu cũng không mắng cô ta, khẽ cười một tiếng: “Chị hai đúng là đã nhắc nhở em, bây giờ em sẽ lập tức thu dọn đồ đạc, khi nào anh ấy đi, em sẽ đi theo cùng.”
Kim Ngọc Châu: “…”
Nào biết lúc Giang Minh Xuyên ra cửa, Kim Tú Châu đã ôm đứa nhỏ, trên tay cầm một cái bọc, hấp tấp đi theo sau lưng anh.
Giang Minh Xuyên nhíu mày, anh cũng không biết nên dùng tâm trạng gì để đối xử với cô, anh hít một hơi thật sâu, cũng không nhìn cô, ánh mắt rơi vào trên ngọn cây cách đó không xa, khô khốc nói:
“Trước mắt cô cứ ở nhà, qua mấy ngày nữa tôi sẽ đón cô đi cùng, tôi còn có chuyện cần làm.”
Kim Tú Châu cúi đầu dáng vẻ cô vợ nhỏ nhu thuận, nhưng giọng điệu lại rõ ràng: “Chị hai tôi bảo tôi theo sát anh, chị ấy nói chúng tôi cũng không biết anh là người ở nơi nào, chạy mất không biết đi đâu tìm.”
Trùng hợp Kim Ngọc Châu ở bên cạnh xem kịch vui, nghe nói thế, nụ cười của cô ta cứng đờ trên mặt.
Giang Minh Xuyên nhìn qua cô ta, mặc dù không nói gì nhưng ánh mắt có chút lạnh.
Tất cả những chuyện vừa trải qua để cho anh biết, cho dù là nhà họ Phó của chiến hữu hay là nhà họ Kim này, đều không phải người lương thiện.
Anh cũng biết đây là mình bị người ta gài, nhưng anh không làm được chuyện mặc kệ người ta.
Giang Minh Xuyên suy nghĩ một lát nói: “Tôi nói được thì làm được, năm ngày sau tôi sẽ đến, dẫn theo cô không tiện, hơn nữa đứa bé còn nhỏ.”
Sau khi nói xong anh nhìn cô một cái, cho rằng cô sẽ hiểu ý của mình, bèn xoay người nhanh chân rời đi.
Nào biết vừa đi được mấy bước đã nghe được phía sau lưng truyền đến tiếng bước chân, dừng lại nhìn về sau, đối phương cũng bế đứa nhỏ dừng lại, nhưng không nhìn anh.
“…”
Kim Tú Châu nhìn đứa nhỏ trong ngực, trong lòng suy nghĩ, chính bởi vì đứa nhỏ cô mới một tấc cũng không rời đi theo, ai biết được trong năm ngày sẽ xảy ra chuyện gì.
Từ trước đến nay cô không tin vào lời hứa hẹn của đàn ông, cô chỉ tin vào chính mình.
Cũng không biết có phải là nhìn ra sự kiên trì của Kim Tú Châu hay không, Giang Minh Xuyên không nói gì.
Hai người một trước một sau đi đến, đi xa, Giang Minh Xuyên dừng lại, ôm đứa bé đang ngủ say trong ngực Kim Tú Châu.
Mẹ Kim nhìn bóng lưng hai người, hừ một tiếng với người bên cạnh: “Trái lại nó được sống tốt rồi.”
Kim Ngọc Châu không nói lời nào.
Lúc này cô ta hối hận đến phát điên lên được, cô ta đột nhiên ý thức được, cô em gái mà mình luôn xem thường, hình như đã tìm được một người đàn ông ưu tú.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)