Bên ngoài cửa Thẩm gia vang lên tiếng pháo nổ đì đùng, tân khách đã đến đông đủ, tiệc sắp sửa bắt đầu.
Vương tú tài đứng chôn chân ở cổng nhìn vào trong, chỉ thấy trong viện một mảnh náo nhiệt. Thẩm Nhị Nha đứng trước căn nhà gạch xanh mái ngói, mặt mày hớn hở tiếp đãi khách khứa.
Có lẽ do điều kiện gia đình khấm khá hơn nên Thẩm Nhị Nha không còn gầy gò như trước, đôi gò má trắng hồng hào, khí sắc rất tốt. Phần tóc mái dày cộp trước trán đã được vén lên, để lộ ra cả khuôn mặt.
Vương tú tài nhìn đến ngẩn người, nhiều ngày không gặp, Thẩm Nhị Nha đã trở nên xinh đẹp hơn, vết bớt đỏ xấu xí trên trán cũng biến mất không thấy đâu nữa. Sớm biết Thẩm gia có thể phát đạt, lại còn được Khâm sai đại thần để mắt tới, thì lúc trước hắn đã không nói những lời tuyệt tình đến thế.
Đúng là ngàn vàng khó mua được hai chữ biết trước!
Lần trước Khâm sai đến huyện Bình Dương, tạm trú tại huyện nha, Vương tú tài đã dùng đủ mọi cách mà vẫn không thể gặp được mặt ngài. Hôm nay nhất định phải nắm chắc cơ hội này. Nghĩ đến đây, hắn không còn do dự nữa, sải bước đi vào trong sân.
Vương tú tài đi tới trước mặt Thẩm Nhị Nha, thâm tình gọi một tiếng: "Nhị Nha..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)