Một tên ác bá không học thức không nghề nghiệp mà lại hiểu chuyện làm ăn sao?
Nói ra quỷ cũng chẳng tin.
Vương Hữu Tài tưởng mình nghe nhầm, lấy ngón tay ngoáy tai, xác nhận lại một lần nữa: "Ngươi muốn bàn chuyện làm ăn với ta á?"
Thẩm Thanh Việt gật đầu nghiêm túc: "Ta tình cờ có được một món bảo vật hiếm thấy, chế tác tinh xảo, độc nhất vô nhị, nghe nói là cống phẩm hoàng gia."
"Bảo vật gì?" Vương Hữu Tài tò mò: "Lấy ra cho ta xem thử."
Thẩm Thanh Việt làm bộ làm tịch đóng cửa phòng bao, thần bí lấy ra một món đồ bọc trong vải đỏ đặt lên bàn, rồi nói với Vương Hữu Tài: "Nhà Vương huynh làm kinh doanh, chắc hẳn biết nhìn hàng, ngươi xem thử đây là cái gì?"
Vương Hữu Tài nửa tin nửa ngờ mở tấm vải đỏ ra.
Một chiếc chén lưu ly trong suốt, sáng lấp lánh hiện ra trước mắt!
Vương Hữu Tài không kìm được mà kêu lên: "Lại là chén lưu ly!"
Hắn cẩn thận bưng chiếc chén lên, ghé sát mắt quan sát tỉ mỉ, giọng đầy chấn động: "Thân chén không có lấy một tì vết! Tay nghề của thợ thủ công quả thực tinh xảo tuyệt đỉnh, rốt cuộc làm thế nào mà chế tạo được vậy?"
Tất nhiên Thẩm Thanh Việt sẽ không nói cho Vương Hữu Tài biết, đó chỉ là một cái cốc thủy tinh bình thường, bỏ ra 3 tinh tệ mua trong cửa hàng hệ thống, vừa khéo mang ra lừa gạt người cổ đại.
"Vương huynh, ngươi thấy chén lưu ly này đáng giá bao nhiêu?"
Vương Hữu Tài tuy lêu lổng, nhưng mưa dầm thấm lâu từ người cha phú hộ giàu nhất vùng, ít nhiều cũng hiểu chuyện buôn bán, đoán ngay Thẩm Thanh Việt muốn bán chén lưu ly cho mình.
Hắn tuyệt đối sẽ không nói giá thật.
Suy nghĩ một lát, hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản nói: "Đồ thì tốt đấy, nhưng... người sở hữu lưu ly không giàu cũng sang. Lưu ly của Thẩm huynh lai lịch không rõ ràng, nhỡ chọc phải người không nên chọc, chẳng phải tự rước họa vào thân sao?"
Thẩm Thanh Việt bĩu môi, nếu thật sự không muốn thì đã từ chối thẳng, nói bóng nói gió thế này rõ ràng là muốn ép giá.
"Nhà Vương huynh làm ăn buôn bán, sao gan lại bé thế? Chẳng qua chỉ là một chiếc chén lưu ly, nếu thực sự là đồ của quý nhân, ngươi giúp bọn họ tìm lại, cũng tính là một công lao."
"Người thông minh không nói vòng vo, chén lưu ly này, Vương huynh có muốn mua không? Nếu không hứng thú, ta đành tìm người khác vậy."
Nói rồi, Thẩm Thanh Việt giật lại chiếc chén định bỏ đi.
Vương Hữu Tài vội đuổi theo cản lại, đưa ra một mức giá: "Ta bằng lòng trả năm mươi lượng! Bằng năm năm thu nhập của một nhà nông bình thường. Thẩm huynh, ta đủ nể mặt rồi chứ?"
Công nghiệp thời cổ đại lạc hậu, chén lưu ly ít nhất cũng phải có giá một ngàn lượng, Vương Hữu Tài chỉ trả năm mươi lượng, đúng là gian thương!
Thẩm Thanh Việt đưa luôn hai ngón tay: "Hai trăm lượng."
Vương Hữu Tài cau mày: "Thẩm huynh, giá của ngươi... cao hơn mức ta dự tính quá nhiều."
Thẩm Thanh Việt lại báo một con số khác: "Hai trăm năm mươi lượng."
"Ơ kìa, sao lại thành hai trăm rưỡi lạng rồi?" Vương Hữu Tài nghiêm túc nhắc nhở: "Thẩm huynh, ngươi báo giá càng lúc càng vô lý, muốn bàn chuyện làm ăn thì phải thành thật."
Thẩm Thanh Việt mặt không đổi sắc, vừa định giơ ba ngón tay thì bị Vương Hữu Tài ngăn lại.
"Hai trăm năm mươi lượng, thành giao! Ta lập tức về nhà lấy bạc." Vương Hữu Tài sợ Thẩm Thanh Việt lại tăng giá, vội vàng đồng ý giao dịch.
"Vương huynh quả nhiên sảng khoái, ta đợi ngươi trong phòng bao." Thẩm Thanh Việt cười thầm trong bụng, nhà nàng cũng làm kinh doanh, chút mánh khóe này sao lại không nhìn ra.
Nếu huyện Bình Dương không phải là một nơi nhỏ bé, nàng đã đội giá lên một ngàn lượng rồi, trước mắt đang cần bạc gấp, hai trăm năm mươi lượng cũng không tồi. Dù sao thì cũng chỉ là một cái cốc thủy tinh bình thường.
Vương Hữu Tài rất nhanh đã mang ngân phiếu quay lại, tiền trao cháo múc.
Hai tên đàn em lần đầu tiên thấy nhiều bạc như vậy, nói không đỏ mắt là giả, nhưng chúng lại nhanh chóng dời mắt đi, không nhắc đến chuyện chia tiền.
Bởi vì chén lưu ly này là của lão đại, chủ ý cũng do lão đại nghĩ ra, chúng chỉ giúp một tay nhỏ, được lão đại mời một bữa cơm đã tốt lắm rồi, chứ đâu dám mong chờ được chia bạc.
Thẩm Thanh Việt từ lúc cầm tiền đến giờ vẫn luôn quan sát phản ứng của hai tên đàn em, thấy cả hai không phải loại bạn bè thấy tiền sáng mắt, bèn hào phóng chia cho mỗi người mười lăm lạng.
"Hôm nay đa tạ hai ngươi đã giúp đỡ, đây là phí vất vả."
Phùng Xuyên Tử và Trương Thiết Thạch hai mắt sáng rực, không ngờ lão đại lại chia bạc cho mình!
Mười lăm lượng bạc bằng một năm rưỡi thu nhập của một hộ nông dân.
Đó là với điều kiện mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu. Chứ năm đói kém không trồng được lương thực, no bụng còn là vấn đề thì lấy đâu ra tiền dư.
Hai tên đàn em thi nhau bày tỏ lòng trung thành: "Lão đại, sau này có việc gì, huynh cứ dặn dò, Phùng Xuyên Tử ta chắc chắn sẽ vào sinh ra tử, tuyệt không chối từ!"
Ác bá cũng có cái lợi của ác bá, làm chuyện gì cũng không dễ bị người ta để mắt tới.
Thẩm Thanh Việt đi đến một góc vắng người, thầm nói với hệ thống trong đầu: "Hệ thống, bán vàng."
Giọng nói của hệ thống lập tức vang lên: [Thu hồi 20 lượng vàng, mỗi lượng 100 tinh tệ, tổng cộng 2000 tinh tệ.]
Thẩm Thanh Việt nói tiếp: "Mở tính năng tự động dò tìm vật phẩm thu hồi trong phạm vi một trăm mét."
[Đã rõ thưa ký chủ, tính năng đã được mở.]
Thẩm Thanh Việt rất hài lòng, có chức năng này, lên núi tìm đồ rừng sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Số dư tài khoản còn lại 1000 tinh tệ.
Khi gặp nguy hiểm, có thể vào cửa hàng mua đồ phòng thân, chỉ số an toàn tăng lên đáng kể!
Trên người Thẩm Thanh Việt vẫn còn lại hai mươi lạng bạc.
Tiếp theo, đương nhiên là mua sắm thôi!
Lượn qua từng cửa tiệm và sạp hàng, đầu tiên mua bốn xấp vải bông và bốn đôi giày vải đế mềm, sau đó ghé sạp thịt, cân mười cân thịt lợn ba chỉ, lại mua năm cân gạo tẻ, năm cân bột mì ngon; cuối cùng không quên tạt qua tiệm tạp hóa lấy hai cân đường đỏ, và mua thêm các loại gia vị như dầu muối tương giấm…
Đi một vòng, trên tay xách đầy đồ. Nàng dứt khoát mua luôn một cái gùi tre đeo sau lưng.
Thẩm Thanh Việt với gia cảnh giàu có sung túc ngày trước, có đánh chết cũng không tin nổi, chỉ một cú xuyên không đã phải tự mình đi mua gạo muối...
Quả nhiên, con người vì sinh tồn, chuyện gì cũng học được.
Thật nhớ cuộc sống nhàn hạ có tiền có sắc có điện thoại ở hiện đại quá, không biết còn có thể xuyên về không, hay nói đúng hơn, để trở về phải trả cái giá lớn chừng nào.
Nói chung cứ kiếm tinh tệ đã, có hệ thống là bàn tay vàng, mọi thứ đều có thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

