Thẩm Thanh Việt nếu không hỏi, áo cởi cũng cứ cởi. Cố tình hỏi thêm một câu làm Lý Thừa Tỉ đâm ngại.
Hắn ngập ngừng, mang chút vẻ thẹn thùng đáp: "Ta tự làm."
Dứt lời, hắn nén cơn đau kịch liệt từ vết thương, cởi trần. Áo trượt xuống, lộ ra thân hình săn chắc dẻo dai. Bờ vai rộng cùng vòng eo thon gọn tạo nên đường nét sắc sảo, tám múi cơ bụng cực kỳ bắt mắt.
Thẩm Thanh Việt chưa kịp thưởng thức vóc dáng hắn, ánh mắt đã rơi xuống lớp gạc thấm đẫm máu, nhíu mày: "Vết thương e là nứt ra rồi, đừng động, để ta xem."
Nàng nhẹ tháo lớp gạc quấn quanh người hắn. Vết thương vốn đóng vảy nay rách toạc, mép thịt sưng tấy, máu đỏ sẫm ứa ra.
Thế này đau cỡ nào? Nam nhân này quá giỏi chịu đựng. Lúc nãy nói chuyện mặt không đổi sắc, cứ tưởng vết thương khôi phục rất tốt.
Thẩm Thanh Việt lập tức lấy bầu rượu mạnh sát trùng: "Cố nhịn chút, sẽ hơi đau."
Kẻ giỏi nhịn đau như Lý Thừa Tỉ lúc sát trùng cũng không kìm được tiếng kêu rên, trán tứa đầy mồ hôi. May mà sát trùng rất nhanh đã xong.
Nàng lấy thuốc cầm máu đại phu kê, vừa định bôi liền bị hắn lên tiếng cản lại.
"Dùng kim sang dược của ta."
Lý Thừa Tỉ móc đâu ra bình ngọc nhỏ, nhét vào tay nàng. Thẩm Thanh Việt "ừ" nhẹ, mở nắp rắc đều bột thuốc lên vết thương.
Máu lập tức ngừng chảy. Tác dụng tốt hơn thuốc y quán nhiều.
Nàng lại dấy lên nghi ngờ về thân phận hắn. Đồ lấy ra toàn cực phẩm, lai lịch tên này chắc chắn không đơn giản. Sau này chi tiêu trên người hắn có thể nâng giá lên chút, kiếm thêm tiền chênh lệch.
Băng bó xong xuôi, nàng tiếp tục lau người cho hắn. Khăn lướt qua từng khối cơ bắp rành rành, nàng chân thành khen: "Vóc dáng đẹp thật."
Lý Thừa Tỉ chột dạ.
Liên tục bị một nam nhân khen mặt mũi với vóc dáng, chẳng lẽ hắn gặp phải đoạn tụ*? Cả người hắn vô thức căng cứng, cảnh giác quan sát Thẩm Thanh Việt. Thấy ánh mắt nàng trong veo, không vương chút dục niệm mới hơi yên tâm.
Lưng và ngực rất nhanh được lau xong. Sắp tới phần dưới bụng.
Thẩm Thanh Việt móc tay vào cạp quần hắn, định kéo xuống. Lý Thừa Tỉ không hiểu sao tai bỗng nóng râm ran, vội cản tay nàng: "Bên dưới ta tự lau."
Nàng chưa từng yêu đương, có chút tò mò, cố tranh thủ: "Ngươi đang mang thương tích, tự lau kiểu gì? Để ta giúp."
"Không cần." Hắn vội cự tuyệt, "Ta tự làm được."
Nàng tiếc nuối liếc nhìn cạp quần: "Không suy nghĩ lại à?"
Giọng hắn kiên quyết: "Không cần."
Nàng ném khăn vào tay hắn, hào phóng đáp: "Được, tự lau đi, ta ra ngoài. Cẩn thận chút, ta không muốn băng bó lại vết thương cho ngươi đâu."
Dứt lời, nàng ra khỏi phòng, tiện tay khép cửa.
Lý Thừa Tỉ thở phào.
Nhìn cái khăn trong tay, hắn sững người. Cầm cố ban chỉ bạch ngọc, tương đương trả tiền rồi. Lau người mới lau được một nửa... sao thấy lỗ thế nhỉ?
Không có nước thực sự bất tiện.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thanh Việt chi 680 tinh tệ mua máy đo nguồn nước từ hệ thống, bắt đầu đi tìm.
Nguồn nước đương nhiên càng gần thôn càng tốt, nàng tìm từ trong thôn trước, hễ chỗ nào nghi có nước đều dùng máy đo thử.
Đo liên tục mấy nơi đều không ổn, nàng lẩm bẩm: "Tầng nước ngầm nằm sâu quá, kỹ thuật đào bới cổ đại căn bản không tới nổi, chỉ có thể tìm mạch nước nông từ năm đến hai mươi mét."
Thôn dân họ Mã vác cuốc đi ngang qua, tò mò hỏi: "Cẩu Đản, ngươi cầm gậy sắt, chọc chỗ này, chọc chỗ kia làm gì thế?"
Nàng không ưa cái tên này, sửa lại ngay: "Đừng gọi ta Cẩu Đản, gọi Thẩm Thanh Việt."
"Gọi quen miệng rồi, chưa đổi được." Mã thúc cười chất phác, hỏi lại, "Cầm gậy sắt làm gì vậy?"
Nàng đáp gọn lỏn: "Tìm nguồn nước."
Nhị Lại Tử bật cười thành tiếng: "Đùa à? Gậy sắt rách nát này tìm được nước?"
Mã thúc hùa theo: "Tìm nước không phải chuyện đùa, đừng phí sức."
Thôn trưởng đi ngang qua nghe thấy, thở dài: "Trong ngoài thôn, chu vi mười dặm, chỗ nào tìm được bọn ta tìm sạch rồi, căn bản không có giọt nước nào!"
Nhị Lại Tử cá cược luôn: "Ngươi mà tìm ra nước, Nhị Lại Tử ta sau này đổi sang họ ngươi!"
"Ai thèm ngươi theo họ ta?" Nàng không có tâm trạng đùa, phẩy tay với ba người: "Ai có việc nấy tự đi mà làm, đừng phiền ta."
Nhị Lại Tử "xì" một tiếng, vác cuốc đi thẳng. Thôn trưởng định nói thêm, cuối cùng lắc đầu bỏ đi.
Tai cuối cùng cũng thanh tĩnh, nàng cầm máy đo tiếp tục tìm. Ánh mắt vô tình lướt qua một con kiến, chợt nảy ý.
"Năm đại hạn mà vẫn có kiến sao?"
"Kiến thích làm tổ ở nơi ẩm ướt."
"Biết đâu có nguồn nước."
Nàng men theo đường kiến bò, tới trước sân một hộ gia đình. Qua khe hở hàng rào, rõ ràng thấy vườn rau trồng mấy hàng cải trắng, bắp nào bắp nấy to tròn mọng nước.
Nhìn là biết không thiếu nước tưới.
"Đây là... nhà Lâm Hy Nhi?" Nàng lẩm bẩm: "Người trong thôn thiếu nước, nhà nàng ta lại không thiếu?"
Dù nhà họ Lâm không thiếu nước, đó cũng là nước của họ. Xông bừa vào sân chung quy không ổn.
Đang do dự, trong sân vang lên tiếng nữ nhân cãi vã.
Lâm Chiêu Chiêu nắm chặt ngọc bội, vừa né vừa nói: "Ngọc bội vốn là của ta! Tỷ bảo sức khỏe yếu, cần ngọc dưỡng thân, ta mới cho mượn."
"Tỷ đeo ròng rã nửa năm, chưa từng nghĩ đến chuyện trả."
"Nay nương ta bệnh, đang cần bạc gấp mời đại phu, ta phải mang ngọc bội ra tiệm cầm đồ!"
Lâm Hy Nhi túm áo nàng ta, nghiến răng vặn lại: "Muội muốn bạc chứ gì? Ta vào nhà lấy cho, trả ngọc bội đây trước!"
Lâm Chiêu Chiêu hất mạnh tay nàng ta, mắt đầy thất vọng và phẫn nộ: "Lâm Hy Nhi, tỷ không chỉ lừa ngọc bội của ta, còn đẩy ta xuống núi. May ta mạng lớn sống sót về đây, ta không tin lời tỷ nữa!"
Bạc và đồ quan trọng đều được nàng ta cất hết vào không gian ngọc bội. Nay ngọc rời thân, không lấy được bạc, muốn đưa cũng không có cách.
Nàng ta trừng mắt nhìn Chiêu Chiêu, ánh mắt càng lúc càng độc ác.
Thái tử đã đến phủ thành!
Để thuận lợi thế chỗ Lâm Chiêu Chiêu làm công chúa, Lâm Chiêu Chiêu phải chết! Tới lúc đó, thân phận công chúa và ngọc bội đều là của nàng ta!
*Chú thích:
Đoạn tụ (断袖): Tiếng lóng thời cổ đại dùng để chỉ mối quan hệ đồng tính nam. Điển tích bắt nguồn từ việc Hán Ai Đế không nỡ đánh thức sủng nam Đổng Hiền đang ngủ say trên tay áo mình, bèn cắt đứt ống tay áo để rời giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)