Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ở cửa lớp học, Ninh Di Nhiên bị giáo viên chủ nhiệm bắt gặp: “Ninh Di Nhiên, đơn xin mang điện thoại vào trường của em vẫn chưa nộp. Cả lớp chỉ còn mình trò chưa nộp thôi đó. Ngày mai mà em còn không nộp, trò sẽ không được mang điện thoại đến trường nữa đâu.”
Ninh Di Nhiên lè lưỡi: “Dạ vâng, em quên mất, ngày mai em nhất định nhớ mang ạ!”
Cô ấy vừa nói vừa ba chân bốn cẳng chạy vào trong lớp. Ngày mai cô ấy còn nhớ mới lạ! Dạo này bố đều không về nhà, không có ai ký giấy cho cô ấy hết.
Ninh Di Nhiên ngồi xuống chỗ của mình, theo bản năng sờ vào túi áo, lập tức bật dậy khỏi ghế.
Chết rồi! Đã để quên điện thoại ở trong xe của mẹ rồi!
Ninh Di Nhiên hồn vía lên mây ngồi xuống, bạn ngồi bàn sau nhét cho cô ấy một tờ giấy. Cô ấy mở ra nhìn, là của chủ nhân avatar gấu trúc gửi tới.
Cô ấy cố tình viết dấu chấm than thiệt to vào giấy, như để biểu đạt sự tức giận của mình.
Cánh cổng trường từ từ khép lại, hối hả cả buổi sáng, cuối cùng Ứng Chân cũng có thể thả lỏng.
Tròn mười bốn năm làm nội trợ toàn thời gian, con gái chính là mặt trời nhỏ trong cuộc đời bà. Bà gần như dành trọn mỗi ngày xoay quanh mặt trời nhỏ ấy.
Ứng Chân đang chuẩn bị khởi động xe thì thấy chiếc điện thoại của con gái để quên trên ghế phụ. Bà cầm lên định lát nữa mang về nhà. Màn hình điện thoại chợt sáng lên, dòng tin nhắn vừa bật ra thu hút ánh mắt của bà.
[Bây giờ mẹ của Ninh Di Nhiên già rồi, trông hơi đứng tuổi thật, nhưng hồi trẻ thì vẫn xinh đấy chứ. Không thì bố cô ấy sao lại để ý đến bà ấy?"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn, tim Ứng Chân không tự chủ được mà đập nhanh hơn. Bà chợt rất muốn biết cô con gái tuổi dậy thì của mình đã nói về mẹ mình như thế nào với bạn bè.
Bà theo bản năng trượt mở khóa màn hình, nhập mật khẩu. Tin nhắn trò chuyện của con gái và các bạn cứ thế đập thẳng vào mắt bà.
Nắng ngoài cửa sổ gay gắt là thế, nhưng Ứng Chân trong xe lại nổi hết da gà, bà đờ đẫn nhìn chằm chằm vào cổng trường. Mới chỉ mười phút trôi qua, cổng trường lúc nãy còn đông nghịt xe cộ, người ra kẻ vào, giờ đã vắng hoe.
Dòng suy nghĩ của Ứng Chân quay ngược về mười mấy năm trước, cái ngày bà và Ninh Quân Hạo quen nhau. Ninh Quân Hạo đã để ý bà ở điểm gì? Sao hồi đó bà lại đồng ý lời cầu hôn của ông ta nhanh đến thế?
Chỉ có thể nói mọi thứ cứ như được định mệnh sắp đặt sẵn. Vào năm bà khao khát kết hôn nhất, Ninh Quân Hạo đã xuất hiện.
Bà và Ninh Quân Hạo quen nhau trong một buổi liên hoan. Ban đầu, ấn tượng đầu tiên của bà đối ông ta không mấy tốt đẹp. Ông ta rất cao, dáng người vạm vỡ, trông giống một nam diễn viên trẻ bà từng hợp tác khi mới vào nghề. Người đó xuất thân từ trường võ, sức lực rất lớn. Bà lúc đó mới mười lăm tuổi, đóng vai người hậu của người đó, chịu không ít cực khổ.
Trong bữa tiệc, bạn bè liên tục khen ngợi Ninh Quân Hạo trẻ tuổi tài cao. Ông ta chưa tốt nghiệp đại học đã tự mình khởi nghiệp làm game, tay trắng làm nên sự nghiệp, chưa đến ba mươi tuổi đã kiếm được khối tài sản chín chữ số.
Ứng Chân xã giao đáp lại vài câu khách sáo, bà không phải là người có ham muốn vật chất mạnh mẽ, cũng không có khái niệm gì về những con số tài sản. Năm mười sáu tuổi đã đến thành phố Bắc đóng phim, trừ hai năm đầu khá chật vật, sau đó liên tục có vai diễn, không hề bị ngắt quãng. bà sớm đã tự mua cho mình một căn nhà nhỏ ở thành phố Bắc, cũng không thiếu thốn tiền bạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









