Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên Đến Cuộc Sống Sau Chục Năm Kết Hôn Của Chính Mình Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Lớp trưởng lớp họ đã chuyển một bài báo trong nhóm, mẹ Dịch Mộng Nam vừa đoạt giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại Lễ trao giải Kim Đỉnh của Đài Truyền hình Hải Thị. Không biết ai đó đã gửi một biểu tượng cảm xúc [quỳ bái đại lão] trong nhóm, các bạn học phía sau cũng thi nhau "spam" màn hình.

Trong đám bạn học gửi biểu tượng cảm xúc, Ninh Di Nhiên liếc mắt liền thấy avatar con gấu trúc lớn đó, người con trai cô ấy thích vậy mà cũng trả lời. Vốn dĩ tâm trạng của cô ấy đã không tốt rồi, bây giờ lại càng tệ hơn.

Không lâu sau, nhóm nhỏ của Ninh Di Nhiên và hai cô bạn thân hiện thông báo tin nhắn nhóm.

Đồng đảng 1: [Di Nhiên, hình như chỉ còn mẹ cậu là chưa đến thôi, khi nào mẹ cậu đến trường tọa đàm cho chúng ta vậy?]

Ninh Di Nhiên bĩu môi, trả lời tin nhắn: [Tớ không muốn đâu, mẹ tớ là một bà nội trợ chẳng biết gì cả, đến trường thì có thể chia sẻ cái gì chứ?]

Đồng đảng 2: [Mẹ Dịch Mộng Nam còn đến được, sao mẹ cậu lại không? Mẹ cậu dù sao cũng từng đoạt giải Ảnh Hậu đó!]

Nói đến đây, Ninh Di Nhiên ngẩng đầu nhìn qua gương chiếu hậu, liếc mắt liền thấy mấy sợi tóc bạc trên trán mẹ. Trong đầu cô ấy thoáng hiện lên hình ảnh mẹ Dịch Mộng Nam, lập tức chẳng còn hứng thú gì nữa, cúi đầu trả lời bạn thân: [Chuyện đó là chuyện từ đời nào rồi. Từ khi mẹ tớ kết hôn, đã là một bà nội trợ rồi, mỗi ngày chỉ biết xoay quanh tớ với bố tớ thôi.]

Mẹ của hai cô bạn thân, một người là thẩm phán của tòa án cấp cao, một người là giám đốc tài chính, hiển nhiên không hiểu được nỗi phiền muộn của Ninh Di Nhiên.

Đồng đảng 1 than thở mẹ cô ấy bận rộn quá, một tháng cũng không gặp được một lần. Đồng đảng 2 thì phàn nàn mỗi ngày mẹ cô ấy sau khi tan làm về nhà còn phải đọc sách, bận rộn thi lấy chứng chỉ.

Ninh Di Nhiên cũng tham gia vào đội quân than thở: [Tối hôm qua tớ làm xong bài tập, đi ra ngoài thấy mẹ tớ cầm một cuốn sách ngồi trên sofa đọc, tớ vừa định nói "mẹ giả vờ cái gì", sau đó phát hiện ra mẹ đang đọc tiểu thuyết ngôn tình, tớ liền im miệng.]

Hai cô bạn thân cùng nhau gửi một biểu tượng cảm xúc che mặt, mẹ Ninh Di Nhiên chắc cũng hơn bốn mươi tuổi rồi nhỉ, già như vậy rồi còn đọc tiểu thuyết ngôn tình?

Ứng Chân vừa lái xe, vừa nhìn con gái qua gương chiếu hậu, con gái không biết đang trò chuyện gì với bạn học, mà trước màn hình điện thoại khóe môi luôn nở nụ cười. Từ khi con gái học cấp hai, giữa hai mẹ con ngày càng ít chuyện trò. Bất kể là ở nhà hay trên đường đi học về, con gái hoặc là đeo tai nghe, hoặc là cầm điện thoại trò chuyện với bạn học, chỉ khi chồng ở nhà, con gái mới nói nhiều hơn một chút.

Khi con gái còn nhỏ, mẹ chồng đã muốn họ sinh thêm một đứa nữa, nhưng bị Ninh Quân Hạo phản đối kịch liệt. Ứng Chân vẫn luôn nhớ câu nói mà Ninh Quân Hạo đã nói với mình: Nếu Nhiên Nhiên là con trai, ông có thể cân nhắc sinh thêm một đứa; Nhiên Nhiên là con gái, ông tuyệt đối sẽ không sinh thêm đứa nào nữa.

Bản thân Ứng Chân cũng không muốn sinh thêm con, lúc Nhiên Nhiên vừa sinh ra đã là một đứa trẻ có nhu cầu cao lại quen hơi mẹ, khóc cả đêm. Tìm hết mấy bà vú nuôi con gái đều không chịu, cuối cùng bà đành tự mình chăm con. Lên bảy tháng tuổi thì nhập viện vì viêm phổi, hai tuổi mới có thể ngủ một mạch đến sáng. Ba năm ở trường mẫu giáo cũng thường xuyên bị ốm. Mấy năm chăm con gái, như hút cạn hết sức lực của bà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc