Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường Mộng bị ép vào lòng ngực rắn chắc của Cố Thiếu Diễm, khóe môi hơi cong lên.
Khi còn ở tinh hệ, người theo đuổi cô nhiều không kể xiết, nhưng dám trực tiếp ra tay ôm cô như thế này, e là chỉ có người đàn ông trước mắt.
Cô hít một hơi sâu, mùi hương thoang thoảng của bột giặt trên áo anh lan tỏa xung quanh, cô khép mắt lại tận hưởng cơn gió nhẹ, mùi hương cùng người đàn ông tạo cảm giác an toàn này. Ừm, cuộc sống thế này, quá tuyệt rồi.
“Đi rồi.”
“Ừm? Đi cái gì?”
Cố Thiếu Diễm cúi đầu nhìn người vợ đang nhắm mắt của mình, tai bỗng đỏ lên, tay chân lúng túng buông cô ra, miệng còn lẩm bẩm một câu, “Xin lỗi, tôi không cố ý.”
Chính câu này khiến Đường Mộng hơi cau mày.
Khỉ thật, tên đàn ông này ôm xong còn không chịu nhận, tay cô bắt đầu siết lại, muốn đấm một trận...
May mà Đường Mộng còn chút lý trí, nhắc nhở bản thân rằng đây chưa phải lúc thích hợp ra tay, cho nên đành cố nén cảm giác bực tức để hiện một vẻ mặt đỏ bừng, rồi cúi đầu cắn răng, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta... là vợ chồng mà.”
Ý đã đủ rõ chưa? Nào, mau hành động đi, không thì làm sao cô nhào đến được chứ? À nhầm, thưởng thức mỹ nam??
“Yên tâm, sẽ có cơ hội thôi.” Cố Thiếu Diễm bật cười khẽ, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai Đường Mộng như âm thanh vòm, lồng ngực vừa nặng trĩu của cô lập tức thấy dễ chịu.
Ừm, giọng anh hay thật, anh nói gì cũng đúng, tạm thời cô sẽ ghi nhớ, đợi xem sau này cô xử lý anh thế nào.
“Đúng rồi, lúc nãy anh nói đi rồi là sao?”
“Anh bảo là Mao Trúc với Văn Chính Quốc vừa đi chung.”
“Ừm? Đi đâu?”
“Nhìn hướng đó, chắc là ra cánh rừng nhỏ ở cổng phụ.”
Nghe đến "cánh rừng nhỏ," mắt Đường Mộng lập tức sáng lên. Rừng nhỏ rất tuyệt, quá tuyệt để ra tay. Cô sẽ không ngần ngại buộc chặt hai người này với nhau cho mà xem.
"Đúng rồi, nếu nhà chính ủy Mao kết thân với nhà họ Văn thì có ảnh hưởng gì đến tương lai của anh không?"
Ra khỏi cổng, đi thêm mười phút nữa, họ thấy một khu rừng nhỏ, tuy diện tích không lớn nhưng đủ để làm nơi trú mát vào ngày hè. Đường Mộng và Cố Thiếu Diễm tìm một chỗ khuất nhưng có tầm nhìn tốt để quan sát, làn gió nhẹ thổi qua giúp họ nghe rõ cuộc trò chuyện phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
