Tần Chính Kiệt vốn đang lạnh lùng nhìn lũ sói mắt trắng này vu khống, khi nghe vợ của bác hai Tần gia là Tiền Phượng Hà nhắc đến cha mẹ mình, đôi mắt đỏ hoe lập tức xông đến trước mặt Tiền Phượng Hà, trầm giọng chất vấn: "Bác hai, bác nói câu này có thấy hổ thẹn không? Anh em chúng tôi tại sao không có cha mẹ, người ngoài không biết, chẳng lẽ bác không rõ sao? Nếu không phải do bác xúi giục, cha mẹ tôi có thể chết trong vụ tai nạn đó không? Nửa đêm nằm mơ, mẹ tôi có đứng bên giường bác đòi mạng không?"
"Mày..."
Tiền Phượng Hà sợ hãi lùi lại mấy bước, co rúm sau lưng chồng mình không dám ló mặt ra nữa.
Tần Thư Duyệt đứng dậy kéo anh trai mình lại, ánh mắt lạnh lùng lướt qua mọi người rồi cười khẩy: "Anh, nói nhiều làm gì, lũ người này không có tim, trong mắt bọn họ chỉ có lợi ích, được rồi... Đội trưởng đến rồi, chúng ta nên tính sổ thôi."
Nói xong, Tần Thư Duyệt đi đến trước mặt Tần Hồng San, lấy miếng giẻ lau chân nhét trong miệng cô ta ra.
"Chuyện này có thể hỏi..."
Miệng được tự do, Lâm Niệm chống người muốn ngồi dậy nhưng tay chân bị trói, không thể dùng sức, chỉ có thể nằm trên đất nước mắt rơi lã chã, nhưng những người đàn ông thô lỗ ngồi trong nhà không hề thích thú với vẻ ngoài yếu đuối của cô ta, đội trưởng trực tiếp mất kiên nhẫn ngắt lời.
"Khóc cái gì mà khóc, mau nói xem rốt cuộc là chuyện gì?"
Khuôn mặt Lâm Niệm trong nháy mắt méo mó, cô ta vội cúi đầu che giấu sự tức giận trong mắt, khi ngẩng đầu lên, trên mặt đã mang vẻ đáng thương.
"Đội trưởng, là Hồng San nói đồng chí Thư Duyệt bắt nạt cô ấy, muốn tôi giúp cô ấy nghĩ cách, ý của tôi ban đầu là tìm đồng chí Thư Duyệt nói chuyện tử tế, để đối phương nể mặt tôi mà đối xử tốt với Hồng San, ai ngờ Hồng San không đồng ý, nói nhất định phải cho đồng chí Thư Duyệt một bài học nhớ đời, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện... nên... nên tôi mới đi theo xem, lúc đó tôi đứng ở cửa còn chưa kịp vào nhà thì Hồng San đã cầm viên gạch đỏ ở cửa đi vào rồi, tôi... tôi thực sự không làm gì cả."
"Chú Đại Giang, sự việc rõ ràng, bằng chứng xác thực, giờ đến lúc chú ra quyết định rồi."
Mọi người "..."
Cái quái gì mà rõ ràng? Cái quái gì mà ra quyết định?
Đội trưởng nheo mắt nhìn Lâm Niệm nói: "Không phải cô mới đến làm thanh niên trí thức mấy ngày trước sao?"
"Đúng vậy, tôi..."
"Mới đến mà đã có thể cùng Tần Hồng San gây chuyện? Xem ra cô cũng không phải người lương thiện rồi..."
Lâm Niệm "..."
Chú đúng là biết nắm bắt trọng tâm đấy...
Tần Thư Duyệt đứng đó liên tục gật đầu, đúng vậy đúng vậy, cái bản lĩnh gây chuyện của Lâm Niệm này còn nhiều hơn thế nữa.
Kiếp trước Tần Hồng San đã đắc ý, Lâm Niệm cũng lấy được ngọc bài mà cô ta muốn, cuối cùng dưới sự dây dưa vô lý của nhà họ Tần, chuyện này cuối cùng cũng không có kết quả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


