Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên 80, Thay Nữ Chính Trọng Sinh Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Trong thư, Phó Hằng kể rằng hơn bốn mươi năm trước, Phó lão gia và Tống lão gia tức ông nội của Tống Chi từng có một lời hứa hôn, rằng sau này sẽ để con cái hai bên kết thông gia.

Vài năm trước, tình hình nhà họ Phó sa sút, hôn sự đành gác lại. Giờ đây gia tộc đã vững vàng trở lại, nhưng con cái đời trước đều đã yên bề gia thất, nên lời hứa hôn đành để đời cháu thực hiện.

Phó gia lựa chọn người thích hợp là Phó Ngôn Từ, cháu đích tôn, năm nay hai mươi lăm tuổi, hiện đang làm chính doanh trưởng tại quân khu Tây Bắc.

Trong thư, Phó Hằng hỏi thăm bên Tống gia liệu có con gái phù hợp để kết thân? Liệu vẫn còn giữ lời ước năm xưa?

Tống Chi chưa từng nghe ông nội nhắc đến điều này, nhưng cha cô Tống Văn Sơn lại nhớ rất rõ. Ông ta nói rằng từ mười mấy năm trước đã từng nghe ông nội đề cập. Trước khi mất, ông nội còn dặn kỹ rằng chỉ khi nào Phó gia chủ động ngỏ lời, thì nhà họ Tống mới được nhắc đến chuyện xưa.

Tống Văn Sơn là người đàn ông trọng hiếu, ông ta đã nói thì chắc chắn là thật.

Tống lão gia có ba người con, hai gái một trai. Tống Văn Sơn là con trai duy nhất và Tống Chi là con gái duy nhất của ông ta. Vậy nên danh ngạch thông gia tất nhiên rơi vào cô.

Phó Hằng còn gửi kèm một bức ảnh Phó Ngôn Từ. Chỉ là ảnh nửa người, nhưng ngay lần đầu nhìn thấy thân hình cao lớn trong quân phục, gương mặt tuấn tú lạnh lùng ấy là Tống Chi đã động lòng.

Cô nhớ rất rõ, khi nhận được thư, không chỉ mình cô mà cả nhà đều vô cùng phấn khởi. Vui nhất phải kể đến Tống Văn Sơn.

Ông ta như học sinh thi rớt bao năm bỗng nhiên đỗ đạt, đi đi lại lại trong nhà không ngừng, miệng cứ lẩm bẩm: “Tống Văn Sơn ta sắp phát đạt rồi, ngày lành của lão Tống gia sắp tới rồi!”

Lúc ấy Tống Chi còn chưa hiểu, chỉ cùng mẹ là Vương Xuân Hoa ngồi cười theo ông ta. Phải đến khi thật sự bước chân vào nhà họ Phó, cô mới hiểu hết hàm ý trong những lời của cha năm ấy.

Quả đúng như người ta nói: “Một người đắc đạo, gà chó thăng thiên.” Mà câu này, đem đặt vào nhà họ Tống, lại hợp đến kỳ lạ.

Dựa vào mối quan hệ với nhà họ Phó, từ chỗ chỉ quen sống lam lũ ngoài đồng ruộng, Tống Văn Sơn cũng có được một công việc gọi là có thể ngẩng đầu với người xung quanh. Ngay cả Vương Xuân Hoa, một người chẳng biết chữ cũng có thể vào làm hậu cần trong đồn công an địa phương, gọi là “có chỗ dựa”.

Tống Thành thì khỏi nói, được nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên. Gặp ai cũng khoe khoang rằng mình có một anh rể làm quan lớn ở đế đô. Bản lĩnh gây chuyện ngày càng tăng, không coi ai ra gì.

Cái chiêu “ỷ thế hiếp người” của ba người nhà họ Tống có thể nói là đã luyện đến mức thuần thục, thành bản năng.

Còn cô…

“Kẽo kẹt.”

Tiếng cửa bị đẩy ra từ bên ngoài khiến Tống Chi thoát khỏi mớ suy nghĩ rối ren trong đầu.

Cô điều chỉnh lại nét mặt, quay đầu nhìn.

Vương Xuân Hoa bước vào, tay bưng một bát nước. Vừa nhìn thấy con gái vẫn ngồi trên ghế, bà ta đã nhíu mày trách móc.

“Không phải nói bị choáng sao? Sao không nằm giường nghỉ đi?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc