Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy chưa? Đây chính là cha mẹ cô ta, những kẻ ngay cả con gái ruột cũng coi thường. Được sống lại một đời, cô ta thề sẽ không tiếp tục nhẫn nhịn bất kỳ ai nữa! Kể cả cha mẹ và đứa em trai kia!
Nếu họ không thương cô ta, thì cha mẹ như vậy, cần gì phải giữ!
Chính bọn họ ép cô ta, đừng trách cô ta nhẫn tâm!
Trong lòng đã có quyết định, Tống Chi lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời thường ngày, cúi đầu, ra vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Vương Xuân Hoa thấy thế, trong lòng sinh nghi, liền hỏi:
“Chi Chi, có phải con nghe người ngoài nói gì rồi không?”
Con gái từ ngoài trở về liền đột ngột nói không muốn gả, tám phần là nghe được lời ong tiếng ve. Khuôn mặt Tống Chi thoáng hiện vẻ do dự, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo, giống như đang giằng co giữa việc có nên nói ra hay không.
Cô ta biết, điều Tống Văn Sơn ghét nhất chính là bộ dạng này của cô ta. Không thể đối kháng trực diện, vậy thì chọc cho ông ta tức bốc hỏa cũng là một loại hả dạ!
Quả nhiên, Tống Văn Sơn nhìn thấy dáng vẻ rụt rè ấy thì nổi giận, đưa ngón tay ấn mạnh vào trán cô ta, gằn giọng:
“Người ta nói gì thì mau nói! Mày định tức chết tao chắc?”
Trán đau nhói, nhưng nhìn thấy Tống Văn Sơn tức đến mức lồng ngực phập phồng, Tống Chi lại cảm thấy cú chọc kia rất đáng giá.
Tốt nhất, tức chết đi càng hay!
Chỉ cần ông chết, cô ta sẽ có lý do đường đường chính chính để từ hôn, không cần phải gả cho Phó Ngôn Từ nữa.
“Phì, là cái mụ già nào ăn nói bậy bạ thế? Chắc chắn là ghen tị! Ghen tị con sắp được gả vào thành phố, ghen tị con có hôn sự tốt hơn con gái bọn họ. Chi Chi, con đừng để bọn họ lừa gạt, đám đàn bà đó chẳng qua là ăn không được thì chê nho xanh thôi!”
Vương Xuân Hoa hận đến mức chỉ muốn lao ra ngoài, xé nát cái miệng lưỡi lắm điều đã nói nhảm trước mặt con gái bà. Bà vẫn luôn thắc mắc, con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện của mình sao lại bỗng nhiên đổi ý không chịu gả?
Thì ra là do bị đám đàn bà trong thôn gieo lời thị phi!
Trong lòng Tống Chi tự giễu không ngừng, trên mặt lại tỏ ra mơ hồ:
“Mẹ, chẳng lẽ các thím ấy lừa con thật sao?”
Vương Xuân Hoa nghiến răng nghiến lợi:
“Đương nhiên là lừa con rồi! Không tin thì hỏi cha con!”
Trong nhà, người sáng suốt nhất vẫn là ông ta, hỏi ông ta thì chắc chắn không sai!
Tống Chi quay đầu nhìn về phía Tống Văn Sơn:
“Cha, thật sự là họ ghen tị con nên mới nói những lời đó ư?”
Nghe vậy, Tống Văn Sơn thở phào, nhưng giọng điệu vẫn nặng nề:
“Đồ ngu, dĩ nhiên là ghen tị rồi! Bình thường thấy mày cũng thông minh, sao đến lúc quan trọng lại ngu xuẩn thế hả?”
May mà thôi! Ông ta còn tưởng con nhóc này ra ngoài có cặp kè với thằng nghèo nào đó!
Cũng may là không phải!
Tống Chi mím môi, giả bộ tức giận, dậm chân:
“Mấy thím ấy sao lại như vậy được chứ? Con vẫn luôn coi họ như trưởng bối mà kính trọng, ai ngờ họ lại giở trò hạ tiện thế này. Con đúng là mù mắt rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










