Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên 80, Thay Nữ Chính Trọng Sinh Gả Cho Quân Nhân Cấm Dục Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Tống Chi bước vào ga, chẳng chút do dự mua ngay một vé đi về hướng Tây Bắc. Vừa khéo, chuyến tàu sẽ khởi hành sau một tiếng nữa.

Kiếp trước, sau khi kết hôn với Phó Ngôn Từ, hai năm đầu cô sống ở thủ đô, vợ chồng mỗi người một nơi. Mãi đến năm thứ ba, mẹ chồng mới đề nghị để cô theo quân đến đơn vị công tác cùng chồng.

Từ đó, suốt ba năm sau cô sống ở Tây Bắc, nơi xa xôi hẻo lánh, khắc nghiệt. Ba năm ấy không phải quá dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn. Mỗi một ngày trôi qua đối với cô thì đều nặng nề như sống hết một năm.

Nói thật, cô cũng chẳng hề muốn quay lại cái nơi khiến mình đau khổ suốt ba năm trời ấy. Nhưng... cô không thể không quay lại.

Người đàn ông mà đời này cô muốn lấy là Thẩm Ngôn Khanh lại đang ở Tây Bắc. Hắn và Phó Ngôn Từ cùng đơn vị, đều là quân nhân. Tuy chức thấp hơn một bậc, nhưng hắn hiện tại là phó doanh trưởng.

Thẩm Ngôn Khanh là cháu đích tôn của nhà họ Thẩm ở thủ đô, bằng tuổi Phó Ngôn Từ. Cả hai lớn lên cùng nhau trong khu đại viện, người ngoài thường gọi họ là thanh mai trúc mã.

Nhưng thực tế thì khác.

Cô vẫn nhớ như in một chuyện:

Hôm ấy, trong doanh trại, vợ của một cán bộ viện nọ buông lời mỉa mai cô, nói rằng Phó Ngôn Từ không chịu về nhà, tất cả là do anh có một người vợ không ra gì như cô.

Lời lẽ khó nghe, cô lại không giỏi cãi vã, vừa tự ti, vừa nghẹn lời, nước mắt chỉ chực trào ra. Ngay lúc ấy, Thẩm Ngôn Khanh bất ngờ xuất hiện.

Hắn mặc bộ quân phục gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú bỗng trở nên lạnh lùng, từng bước tiến về phía hai người họ. Giọng hắn nghiêm khắc vang lên:

“Đồng chí Vương, chị hiểu sai rồi. Phó doanh trưởng không thường về nhà là vì tổ chức giao nhiệm vụ cho anh ấy, không phải vì lý do nào khác. Còn nữa, đồng chí Tống Chi là một người rất ưu tú. Cô ấy dám tình nguyện làm quân tẩu, như vậy đã đủ đáng khâm phục rồi.”

Lời nói dõng dạc, ánh mắt kiên định. Người phụ nữ kia lập tức đỏ mặt, lí nhí xin lỗi rồi vội vàng bỏ đi. Đó là lần đầu tiên trong ba năm làm quân tẩu, có người đứng ra bảo vệ cô trước mặt người ngoài.

Cảm giác khi ấy, cô không thể diễn tả rõ bằng lời. Chỉ nhớ rằng, trong mắt cô, Thẩm Ngôn Khanh lúc ấy giống như đang phát sáng. Từ khoảnh khắc đó, cô bắt đầu không kiềm được mà so sánh Phó Ngôn Từ với Thẩm Ngôn Khanh.

Thậm chí nhiều lần, khi một mình nằm trên chiếc giường lạnh lẽo, cô đã từng nghĩ:

Giá như... người cô lấy là Thẩm Ngôn Khanh, thì tốt biết bao. Ít ra, cô sẽ không phải chịu cảnh cô đơn trong đêm dài giá lạnh.

Cũng từ hôm ấy, họ gặp nhau nhiều hơn. Có một lần, cô không nhịn được mà than thở vài câu với Thẩm Ngôn Khanh về việc Phó Ngôn Từ lạnh nhạt với mình.

Hắn trầm mặc rất lâu.

Ngay khi cô tưởng mình lỡ lời, Thẩm Ngôn Khanh bất ngờ nhìn cô rồi chần chừ mở miệng:

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc