Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Văn Sơn nhìn Tống Chi, ánh mắt ngày càng hài lòng, giọng nói đầy đắc ý:
Xe bò từ thôn ra trấn khởi hành lúc 6 giờ sáng, hôm nay Tống Văn Sơn và Vương Xuân Hoa phải dậy sớm để kịp chuyến xe.
Tống Chi nằm trong chăn, nghiêng tai nghe từng tiếng động ngoài sân. Nghe Tống Văn Sơn chỉ trỏ ra lệnh với Vương Xuân Hoa, lòng cô vẫn bình thản, không gợn sóng.
Kiếp trước, sau khi gả vào nhà họ Phó, điều duy nhất khiến cô hài lòng chính là cách nhà họ Phó tôn trọng phụ nữ.
Không giống như Tống Văn Sơn và Vương Xuân Hoa lúc nào cũng trọng nam khinh nữ. Không giống như người trong thôn coi con gái là “đồ gả đi” để đỡ gánh nặng. Nhà họ Phó thật sự đối đãi với nam nữ bình đẳng.
Ở nhà họ Phó, mỗi dịp lễ tết, phụ nữ có thể ngồi bàn chính, đàn ông cũng có thể xuống bếp nấu nướng. Cô từng vô tình thấy cảnh cha chồng Phó Hằng ngồi xổm giúp vợ mình rửa chân.
Khi ấy, cô sững sờ đến mức suýt ngất xỉu. Cảnh tượng đó đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ như in. Lúc đó, cô từng nghĩ nếu như Phó Ngôn Từ cũng có thể giống cha anh, cúi đầu rửa chân cho mình thì cả đời này cô chắc chắn sẽ ngẩng cao đầu mà sống.
Đáng tiếc…
Tống Chi trở mình, cố gắng gạt bỏ tất cả những ký ức không vui kia ra khỏi đầu rồi vùi mặt vào gối tiếp tục chợp mắt. Đời này trở lại, cô tuyệt đối không muốn dính dáng đến Phó Ngôn Từ nữa, dù là một chút liên quan cũng không.
Có lẽ vì tối qua cô lấy lòng Tống Văn Sơn quá tốt, nên sáng nay ông ta không gọi cô dậy. Tống Chi cũng chẳng muốn thấy bộ mặt đáng ghét kia, ông ta không gọi thì cô cứ xem như không nghe thấy.
Chỉ đến khi trong sân hoàn toàn yên ắng, tiếng động của họ đã khuất thì Tống Chi mới chậm rãi rời giường.
Việc đầu tiên cô làm là thu dọn đồ đạc. Đúng vậy, cô đã quyết rồi. Nhân lúc Tống Văn Sơn và Vương Xuân Hoa không có ở nhà, cô phải rời đi. Đây là quyết định cô đã suy nghĩ kỹ từ rất lâu rồi.
Tống Văn Sơn là người thế nào, Tống Chi hiểu quá rõ. Dù cô có lấy cái chết ra ép, vì lợi ích, ông ta cũng sẽ trói cô lại bắt cô gả cho Phó Ngôn Từ. Tất nhiên, cô có thể chờ đến khi Bạch Khiết đến đón dâu, rồi trực tiếp nói rằng mình không muốn lấy Phó Ngôn Từ.
Bạch Khiết chắc chắn sẽ không ép cô. Nhưng Tống Văn Sơn thì khác. Ông ta sẽ không bao giờ chịu buông tha cô. Thay vì sống cuộc đời bị Tống Văn Sơn kiểm soát, bị ông ta sắp đặt mọi thứ như kiếp trước thì thà cô rời đi còn hơn!
Bây giờ là năm 1984, ra khỏi nhà cũng chẳng cần giấy giới thiệu nữa. Huống hồ cô còn có ký ức từ kiếp trước, biết rõ xu hướng phát triển trong tương lai. Dựa vào chút hiểu biết về tin tức thời sự của kiếp trước, dẫu có rời khỏi Tống gia thì cô cũng đủ khả năng tự nuôi sống mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)