Lấy một chiếc ga trải giường kiểu cũ từ trong nhà kho ra lót ở dưới cùng, sau đó trải tấm đệm mà mẹ Diệp đã chuẩn bị lên, đặt gối ngay ngắn.
Lại lấy một bộ vỏ chăn màu xám ra, lồng chiếc chăn cũ vào.
Chăn thời này là dùng hai lớp vỏ chăn và ruột bông khâu lại với nhau.
Muốn giặt thì phải tháo đường chỉ đã khâu ra để giặt vỏ chăn, vỏ chăn giặt sạch phơi khô xong lại phải khâu lại từ đầu.
Khá là phiền phức.
Diệp Ngọc Châu lần đầu tiên làm công việc này, trải xong chăn đệm các thứ, trên mặt đều đổ mồ hôi.
Cô uống một ngụm nước từ máy lọc nước trong căn hộ cao cấp.
Chép chép miệng.
Lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Mở rương ra, đồ đạc bên trong rất nhiều.
Có vài bộ quần áo thay giặt, quần áo mặc lúc xuống đồng, giày cũng có loại đi xuống đồng và loại đi thường ngày.
Tất, quần áo lót mặc sát người.
Quần áo mặc lúc đi ngủ.
Lược, gương, đèn pin, pin.
Kem dưỡng da, sữa mạch nha, đồ hộp, kẹo sữa, quẩy thừng nhỏ, bánh gạo nếp, bánh hạch đào, các loại đồ ăn vặt mẹ Diệp đều gói cho cô một ít.
Hộp cơm lớn, cốc tráng men, xà bông thơm, xà phòng, kem đánh răng, bàn chải đánh răng.
Găng tay len dùng để làm việc, mũ rơm.
Còn có thịt muối, tương thịt, thịt hộp được gói bằng giấy báo.
Ổ khóa và chìa khóa, mẹ Diệp cũng đã chuẩn bị.
Nhìn thấy những thứ này.
Diệp Ngọc Châu sắp bắt đầu emo rồi.
Cô nhớ ba mẹ rồi.
Hốc mắt bắt đầu từ từ đỏ lên.
Đến thế giới này được mấy ngày rồi, nói thật cô có chút nghi ngờ mình vốn dĩ chính là Diệp Ngọc Châu của thế giới này.
Bởi vì cô không hề có một chút tâm lý bài xích nào đối với người nhà họ Diệp.
Cứ như thể họ sinh ra đã nên là người nhà của cô vậy.
Chỉ là, cô không có bằng chứng.
Tuy nhiên, có bằng chứng hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Bây giờ cô chính là Diệp Ngọc Châu, chính là con gái nhà họ Diệp, họ chính là ba mẹ anh chị của cô.
Nghĩ đến đây, Diệp Ngọc Châu lại phấn khích trở lại.
Cô lau mắt, bắt đầu thu dọn đồ đạc trong rương.
Nhưng ngẩng đầu nhìn căn phòng trống rỗng.
Haizz!
Chẳng có rương tủ gì thì thu dọn thế nào đây.
Thôi bỏ đi, cứ để tạm thế này đã,
Ngày mai sắm sửa đồ đạc đầy đủ rồi hẵng bắt đầu thu dọn.
Đóng rương lại.
Bên ngoài truyền đến tiếng động.
“Ngọc Châu, Ngọc Châu, mau ra đây!”
Là tiếng của Dương Lệ Lệ.
Cô mở cửa, Dương Lệ Lệ đứng trước cửa, “Ngọc Châu, các thanh niên trí thức cũ về rồi.”
Quả nhiên, ngoài cổng điểm thanh niên trí thức truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.
Từ ngoài cổng lớn bước vào ba nữ bốn nam.
Diệp Ngọc Châu liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đàn ông đi cuối cùng.
Anh cao hơn nam thanh niên trí thức đi phía trước một cái đầu.
Người đàn ông khoảng hai mươi hai hai mươi ba tuổi, dáng người cao ráo thẳng tắp, thân trên mặc chiếc áo kẻ sọc ngang (áo hải hồn) bình thường, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cẳng tay với những đường nét gọn gàng, làn da màu lúa mì khỏe khoắn.
Thân dưới mặc chiếc quần dài màu xanh quân đội kiểu dáng cũ kỹ, nhưng không giấu nổi đôi chân dài miên man ưu việt đó.
Khuôn mặt anh gầy gò, đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đường nét xương hàm sạch sẽ gọn gàng, mang theo một tia khí tràng sắc bén, người sống chớ lại gần.
Diệp Ngọc Châu thầm cảm thán trong lòng, người đàn ông thật anh tuấn, thật có khí tràng.
Mấy nam thanh niên trí thức đi phía trước so với anh, hoàn toàn không cùng 1 đẳng cấp.
Quý Ngạn cảm nhận được Diệp Ngọc Châu đang nhìn mình, nhấc mí mắt lên, đôi mắt đen nhánh lười biếng nhìn về phía này một cái.
Người tí hon trong lòng không ngừng thở hắt ra.
Quá xấu hổ rồi!
Nhìn trộm người ta còn bị bắt quả tang!
Tầm mắt Quý Ngạn khựng lại một chút, ngay sau đó lại làm như không có chuyện gì tiếp tục bước về phía trước.
Đi đến trước cửa phòng mình, móc chìa khóa ra mở cửa bước vào.
Một tiếng đóng cửa không lớn không nhỏ vang lên trong sân.
Đội trưởng điểm thanh niên trí thức Mã Ái Quốc nhìn thấy những gương mặt lạ trong sân.
Anh ta lập tức tiến lên, “Các cô cậu chính là thanh niên trí thức mới đến hôm nay phải không, tôi tên là Mã Ái Quốc, là đội trưởng của điểm thanh niên trí thức.”
“Chúng ta vào nhà nói chuyện đi.”
Căn phòng ở giữa nhà chính là phòng họp của họ, cũng là nhà bếp, bình thường ăn cơm hay bàn bạc công việc đều diễn ra ở đó.
“Vâng.”
Họ đi theo sau Mã Ái Quốc bước vào căn phòng.
“Ngồi đi.”
Trong phòng có vài chiếc ghế dài và vài chiếc ghế tựa rất cũ, còn có mấy chiếc ghế đẩu nhỏ xiêu vẹo.
Diệp Ngọc Châu và Dương Lệ Lệ lấy hai chiếc ghế tựa ngồi cạnh nhau.
Mã Ái Quốc đảm nhiệm vai trò đội trưởng điểm thanh niên trí thức, giới thiệu các thanh niên trí thức cũ cho những thanh niên trí thức mới đến.
Ba nữ thanh niên trí thức lần lượt tên là Trương Hồng Anh, Quách Tiểu Hà, Chu Vân Quyên.
Ba người họ đều xuống nông thôn năm sáu mươi tám.
Ba nam thanh niên trí thức lần lượt tên là Triệu Minh Hoa, Phùng Kiến Thiết, Lục Hữu Phúc.
Trong số họ, Triệu Minh Hoa là người xuống nông thôn năm sáu mươi tám, hai người còn lại là xuống nông thôn năm sáu mươi chín.
Mã Ái Quốc vừa giới thiệu, Diệp Ngọc Châu vừa thầm ghi nhớ trong lòng.
Trí nhớ của cô rất tốt, một vòng là có thể ghép tên với mặt người rồi.
Chỉ là, cô đang nghĩ, người đàn ông vừa rồi tên là gì nhỉ?
Đội trưởng nói họp, anh cũng không đến.
Anh hình như không hòa đồng cho lắm.
Có người cũng có cùng thắc mắc với Diệp Ngọc Châu.
“Đội trưởng, vị vừa rồi trong sân kia?” Lý Kiến Hoa vừa rồi cũng chú ý đến vị thanh niên trí thức đó.
Dù sao anh ta cũng cao to lực lưỡng, khí chất trên người cũng khác thường.
“Cậu nói Quý Ngạn à!”
Quý Ngạn?
Tên nghe cũng khá hay.
Diệp Ngọc Châu nghĩ.
“Cậu ấy cũng là thanh niên trí thức của điểm thanh niên trí thức chúng ta, là mùa đông năm ngoái đến, tuy nhiên, cậu ấy thường rất ít giao tiếp với chúng tôi, ngoại trừ lúc đi làm chúng tôi cũng rất ít khi nhìn thấy cậu ấy.”
“Cậu ấy một mình thuê hai gian phòng của đại đội, cậu ấy cũng không ăn cùng chúng tôi, cậu ấy tự mình ở riêng một bên.”
Diệp Ngọc Châu nghiêng đầu nghiêm túc lắng nghe, thì ra hai gian phòng đối diện đều là của anh ấy à.
Mã Ái Quốc thực ra cũng từng nghi ngờ Quý Ngạn này có phải có thân phận đặc biệt nào khác không?
Bởi vì thanh niên trí thức xuống nông thôn hầu như đều đến vào cuối vụ thu hoạch mùa thu.
Chỉ có một mình Quý Ngạn là đến vào mùa đông.
Ngày thường lại rất ít qua lại với mọi người.
Nhưng một năm nay, điểm thanh niên trí thức và trong đại đội đều không xảy ra chuyện gì.
Anh ta cũng buông bỏ sự nghi ngờ trong lòng.
Có thể Quý Ngạn vì chuyện gì đó trong nhà nên mới chậm trễ lịch trình xuống nông thôn, cộng thêm có thể là do tính cách của cậu ấy, không biết cách chung sống với người khác.
Lý Kiến Hoa gật đầu, “Thì ra là vậy.”
Mã Ái Quốc nhìn các thanh niên trí thức mới cũ xua xua tay, “Được rồi, không nói cậu ấy nữa, tôi nói sơ qua về sự sắp xếp của điểm thanh niên trí thức chúng ta.”
“Nam thanh niên trí thức phụ trách gánh nước, nữ thanh niên trí thức phụ trách nấu cơm, có thể hai người một nhóm, nhưng phải làm hai ngày.
“Đất phần trăm ở sân sau và củi lửa mọi người cùng nhau dọn dẹp.”
“Lương thực của mỗi người các cô cậu tự cất giữ, mỗi bữa ăn bao nhiêu thì lấy ra bấy nhiêu.”
Anh ta nhìn về phía những thanh niên trí thức mới đến, “Trong số các cô cậu nếu có ai muốn tự mình nấu ăn riêng cũng được.”
Lời này vừa nói ra, mắt Diệp Ngọc Châu, Lý Kiến Hoa và Dương Lệ Lệ đều sáng lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
