Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Làn da trắng nõn như sứ, khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh, sống mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mọng tựa anh đào.
Trước kia ở trong xưởng, dù chỉ nhìn thấy Lan Nhân từ xa, Khương Thời Mạch cũng sẽ nán lại nhìn thêm vài lần. Hiện tại cô đang ở ngay trước mắt anh, khoảng cách lại gần như vậy, anh lờ mờ ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người cô, hơn nữa cô còn cười đẹp đến thế.
Khương Thời Mạch cảm giác trái tim mình như bị ong mật chích một cái, vừa ngứa vừa tê, nhịp tim đập thình thịch nhanh hơn hẳn vài nhịp, anh không kìm được mà tiến lại gần cô hơn chút nữa...
Lan Nhân cười gật đầu đáp: "Vâng, tôi rất thích hương vị ngọt ngào này."
Nếu là người đàn ông khác nói muốn tặng đồ, chắc chắn cô sẽ không nhận. Nhưng Khương Thời Mạch đã được xem là người yêu của cô rồi, nếu cô từ chối đồ anh tặng, không khéo anh sẽ nghĩ rằng cô không quá ưng ý anh.
Nghe thấy Lan Nhân đồng ý nhận quà, trong lòng Khương Thời Mạch lập tức càng thêm vui sướng. Ngay sau đó, anh liền nghĩ đến chuyện Lan Nhân đến tìm mình, có lẽ là muốn hỏi thăm sự tình.
Anh bèn mở lời trước: "Về chuyện Khương Như Băng và Trần Yển, sáng nay tôi đã đưa cả hai người đó đến đồn công an rồi. Hiện tại họ đang bị giam ở trại tạm giam. Tôi đã cung cấp băng ghi âm, còn đi xét nghiệm máu để chứng thực trong cơ thể tôi quả thực có thành phần thuốc. Tiếp theo hai người bọn họ chỉ việc chờ bị định tội thôi. Bạn tôi ở đồn công an nói rằng tội này rất có khả năng sẽ bị phạt tù khoảng năm năm."
Lan Nhân bưng tách trà gật đầu: "Được ạ."
Tuy đối với Lan Nhân mà nói mức án này có hơi nhẹ, vẫn chưa đủ hả giận, nhưng kế hoạch tiếp theo của cô đã được chuẩn bị sẵn sàng rồi.
Đến lúc đó chắc chắn sẽ khiến Khương Như Băng tội chồng thêm tội, vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên được!
Tiếp đó Khương Thời Mạch lại nói: "Còn nữa, ban nãy tôi đang viết kế hoạch đến nhà em dạm ngõ. Vốn dĩ tôi định ngày mai sẽ sang nhà em bàn chuyện hôn sự, giờ vừa khéo em đến đây, tôi đều nghe theo em cả. Em xem thử khi nào bố mẹ em có nhà, khi nào rảnh rỗi, tôi thì thời gian nào cũng được."
Lan Nhân ngẩng đầu nhìn sang bàn làm việc bên cạnh của anh, trên bàn quả nhiên có bản kế hoạch dạm ngõ anh vừa viết.
Cô thầm nghĩ Xưởng trưởng Khương này đúng là mang tác phong cán bộ kỳ cựu, làm việc gì cũng lên kế hoạch rõ ràng rành mạch, ngay cả chuyện đi dạm ngõ cũng phải viết ra một bản kế hoạch chi tiết đến thế.
Cô cười nói: "Hôm nay tôi đến cũng chính là muốn bàn với anh chuyện này. Tôi nghĩ hay là hôm nay chúng ta đi đăng ký kết hôn luôn đi."
Khương Thời Mạch nghe vậy, trong lòng như có một tia sét đánh xuống. Bây giờ đi đăng ký ngay ư? Anh không nghe nhầm chứ?
Dù sao Lan Nhân cũng là một cô gái chưa trải sự đời, tuy đã thức tỉnh ký ức nhưng tư tưởng vẫn chưa thể cởi mở đến thế. Vừa nói ra câu đó, chính cô cũng đỏ bừng cả mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


