Lan Chí Thành, Lan Tiểu Bình và cả Lan Hạo đều ngồi bên bàn ăn, vừa đợi cơm vừa chửi mắng Lan Nhân.
Mà Lan Nhân cứ như không nghe thấy bọn họ đang mắng mình, giả vờ bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn như bình thường, đi ra ngoài nói nhỏ nhẹ với bọn họ:
"Tiểu Bình, xin lỗi nhé, vừa rồi chị không nên đánh em. Bố, con cũng không nên nói những lời đó với bố. Thật ra hôm nay con đặc biệt về thăm mọi người, chỗ hồng này là con nhờ một chị có mối quan hệ rộng trong phân xưởng mua giúp.”
“Chị ấy có người thân làm việc ở cửa hàng bách hóa, ở đó có rất nhiều trái cây nhà kính trái mùa quý giá mà bình thường chúng ta không ăn được, sữa bò cũng là con nhờ bạn mua, những thứ này coi như con tạ lỗi với mọi người."
Lan Tiểu Bình vừa nhìn thấy những quả hồng đỏ tươi căng mọng mà Tôn Hồng Trúc xách ra, còn có sữa bò hiếm thấy trong thời đại này, hai mắt lập tức trợn tròn.
Cô ta vội vàng cướp lấy như thổ phỉ, rót một ly sữa uống ngay, sau đó lại thèm thuồng bóc vỏ hồng ăn ngấu nghiến.
Lan Hạo năm nay 17 tuổi, lớn hơn Lan Tiểu Bình một tuổi, thấy Lan Tiểu Bình ăn trước, cậu ta sợ mình chịu thiệt, vội vàng tranh giành với Lan Tiểu Bình. Người nhà họ Lan đều chưa từng thấy đồ tốt.
Quả hồng tháng chín mới có, cho dù là trái cây đúng mùa thì nhà họ bình thường cũng không ăn nổi, chứ đừng nói là loại trái cây trái mùa trong nhà kính thế này, sữa bò lại càng chưa từng uống.
Lan Chí Thành và Tôn Hồng Trúc thấy hai đứa nhỏ ích kỷ như vậy, tranh nhau ăn, chẳng hề nghĩ đến bố mẹ chút nào. Lan Chí Thành tức giận mắng: "Hai đứa vô lương tâm này, chị mày mua đồ ngon về là để hiếu kính tao với mẹ mày, hai đứa mày tranh cái gì?"
Lan Tiểu Bình và Lan Hạo lúc này mới dừng lại, cuối cùng không tình nguyện chia hồng thành năm phần.
Mười bốn quả hồng, Lan Tiểu Bình lúc đầu đã ăn một quả, sau đó lại được chia ba quả, Lan Chí Thành ba quả, Tôn Hồng Trúc ba quả, Lan Hạo ba quả, quả cuối cùng để lại cho con trai cả của bọn họ là Lan Thành.
Còn Lan Nhân một quả cũng không có.
Sữa bò được đựng trong chai thủy tinh lớn đã xé nhãn, cũng chia mỗi người một ly, chút ít còn lại thì để dành lần sau uống, cũng không có phần của Lan Nhân.
Không chỉ không có, mà ngay cả nhắc tới cũng chẳng ai nhắc một câu.
Lan Nhân khoanh tay cười lạnh, thế này chẳng phải vừa khéo sao? Dù sao thì cô cũng không đời nào uống sữa hay ăn hồng đó.
Cả nhà đang ăn uống, em trai lớn của Lan Nhân là Lan Thành đã về. Cậu ta nhìn cả nhà đang ăn uống, còn Lan Nhân lại đứng một bên chẳng có phần nào.
Cậu ta sa sầm mặt hừ lạnh một tiếng. Tôn Hồng Trúc xưa nay vẫn thích con trai cả hơn, bởi vì Lan Thành gần đây đã thi đậu làm công nhân tạm thời của nhà máy dệt Quốc doanh số 3, sau này nếu làm tốt thì có thể được chuyển lên chính thức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)