Cô đi ra bếp sau xem thử thì chẳng thấy bóng dáng ai cả. Lan Nhân cảm thấy rất thần kỳ, chẳng lẽ ở đây cầu được ước thấy sao?
Cô cảm thấy thần kỳ nhất vẫn là nhà kho lớn của nhà hàng Quốc Yến. Bên trong có thể nói là cái gì cũng có, rất nhiều thứ Lan Nhân chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Trong số những thứ cô nhận biết được có đến mấy vạn bao gạo thơm phức, hạt nào hạt nấy đẹp như ngọc trai.
Nhưng nhìn thấy số gạo này, cô lại hơi phiền muộn. Gạo ngon thế này, bây giờ cũng không thể lấy ra ăn được.
Sau đó cô lại xem những thứ khác, nào là gà, vịt, ngỗng, lợn, còn có những loài gia cầm trông cực kỳ đẹp mắt, giống như phượng hoàng mà cô chẳng biết là con gì. Những loại này đều có đến mấy nghìn con.
Các loại dầu lạc, dầu đậu nành, dầu hạt cải thượng hạng cũng có rất nhiều, đếm không xuể, ngoài ra còn có rất nhiều thủy hải sản.
Cô chỉ nhận ra mấy loại cá bình thường như cá vược, cá mè, cá chép, còn có rất nhiều loại cá trông rất đẹp mà cô chưa từng thấy bao giờ. Hơn nữa, những sinh vật sống này dường như ở đây sẽ không bao giờ chết.
Nghĩ vậy, Lan Nhân lại thầm nhủ trong lòng: "Tôi muốn cơm gạo ngọc trai."
Kết quả là một bát cơm gạo ngọc trai liền xuất hiện trên tay cô.
Lan Nhân dứt khoát đánh chén một bữa no nê trong không gian, cơm gạo ngọc trai ăn kèm với cà tím om dầu.
Quả thực là rất ngon!
Gạo ngọc trai ăn vào vừa thơm vừa dẻo, Lan Nhân cảm thấy mình đã được mở mang tầm mắt.
Sau khi ăn cơm xong, Lan Nhân lại đi ra bên ngoài khách sạn xem thử. Vừa ra khỏi cửa, cô đã nhìn thấy một vùng đất trống rộng lớn bao la.
Lan Nhân nghĩ, nơi này sau này có thể trồng chút gì đó.
Cô lại đi vào tòa nhà bên cạnh nhà hàng, hóa ra đây là khu khách sạn nghỉ dưỡng của Quốc Yến. Lần đầu tiên nhìn thấy tòa nhà cao mười sáu tầng, trong lòng Lan Nhân vô cùng chấn động.
Cô bước vào thang máy, sau khi nghiên cứu một lúc thì ấn nút tầng ba. Thang máy tự động đi lên, Lan Nhân kinh ngạc bám vào vách thang máy không dám cử động. Sau đó cửa mở ra, trước mắt là một hành lang dài dằng dặc, trên sàn đều trải thảm đỏ dày cộp.
Giẫm lên trên cảm giác mềm mại rất dễ chịu. Lan Nhân đẩy cửa một căn phòng ra, bên trong được bài trí vô cùng đẹp mắt.
Cô nằm thử lên giường, chỉ cảm thấy chiếc giường êm ái như đang nằm trên mây, quả thực quá thoải mái. Dần dần cô cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, liền ngủ thiếp đi ngay trên giường khách sạn.
"Này, dậy đi! Ban ngày ban mặt không đi làm mà về nhà ngủ cái gì, đồ heo lười..."
Không biết đã qua bao lâu, Lan Nhân đột nhiên cảm thấy có người đang lay mình, bên tai còn vang lên tiếng la lối om sòm.
Vừa mở mắt, cô đã thoát ra khỏi không gian. Hóa ra vừa rồi cô ngủ trong không gian nhưng thân xác vẫn ở bên ngoài, điều này có nghĩa là cho dù cô có vào không gian thì người khác cũng không biết, chỉ tưởng cô đang ngủ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



