"Sao ta phải đi? Hôm nay ta đã bao sáu vị danh kỹ cả ngày rồi, tất nhiên là phải chơi cho đủ rồi mới về."
"Văn Trạm, ngươi cùng vị... này quen biết?" Tạ Mậu Khuynh khách khí ngắt lời.
Mục Phỉ vô cùng giận, nhất thời không để ý Tạ Mậu Khuynh và Đoạn Dật Hiên xuống lầu từ lúc nào, cũng không biết bọn họ đang đứng sau lưng mình.
Hai người đồng thời đáp:
"Không quen."
"Quen chứ."
Tạ Mậu Khuynh và Đoạn Dật Hiên khó hiểu nhìn hai người họ.
Mục Phỉ mặt lộ vẻ không tự nhiên quay đi, Tần Vô Song lại hào phóng chắp tay cười với hai người: "Ta là Trịnh Anh Tuấn biểu đệ của hắn, chắc hai vị chính là hai vị công tử còn lại trong 'Tam Tuấn Đô Trung' trứ danh rồi."
Còn anh tuấn cái gì chứ... Mục Phỉ suýt chút nữa thổ huyết.
Đoạn Dật Hiên nhanh nhảu chắp tay nói: "Ta là Đoạn Dật Hiên, đích tử của Trung Cần Bá phủ." Rồi lại vội vàng giới thiệu Tạ Mậu Khuynh: "Đây là thế tử của An Tây Quận Vương, Tạ Mậu Khuynh."
Tần Vô Song lại hành lễ với hai người.
Tạ Mậu Khuynh suy nghĩ một lúc, có vẻ khó hiểu nói: "Nhưng ta nghe nói biểu ca của Văn Trạm họ 'Kim', từ khi nào lại có thêm một người họ 'Trịnh' vậy?"
Mục Phỉ cảnh cáo liếc nhìn Tần Vô Song.
Tần Vô Song tinh nghịch liếc lại Mục Phỉ, rồi thần bí ghé sát tai hai người nói nhỏ: "Thật không dám giấu, chúng tôi là anh em kết nghĩa, biểu ca của ta chê ta thân phận thấp kém, luôn không coi trọng ta." Nghe vậy, khóe miệng Mục Phỉ khẽ giật một cái.
Hai người kia gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, lúc này cuối cùng cũng hiểu vì sao từ khi nàng xuất hiện, sắc mặt Mục Phỉ vẫn luôn khó chịu.
"Thì ra là vậy. Trịnh huynh có muốn uống rượu không? Chi bằng cùng bọn ta lên trên lầu uống vài chén." Đoạn Dật Hiên bình thường thích nhất kết giao với những công tử phong lưu tuấn tú như vậy, thấy Tần Vô Song nữ cải nam trang, trong lòng đã sớm nóng lòng muốn làm quen.
Tạ Mậu Khuynh hiển nhiên cũng không có ý kiến gì.
Mục Phỉ lại cảnh cáo liếc nhìn Tần Vô Song.
Tần Vô Song lại vui vẻ đáp: "Được thôi." Vừa nói, nàng thật sự định đi theo Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh lên lầu.
Mục Phỉ giận dữ nắm chặt cánh tay nàng: "Cái gì mà được chứ, không còn sớm nữa, nếu ngươi đã đến đón ta thì mau về đi."
Tần Vô Song luyến tiếc nói với hắn: "Chi bằng ngươi về trước đi, ta ở lại cùng hai vị huynh đài uống vài chén rượu?"
Đôi mày kiếm của Mục Phỉ như muốn dựng ngược lên, "A phi! Ngươi nghĩ hay nhỉ, muốn đi thì cùng nhau đi!" Vừa nói, hắn vừa kéo Tần Vô Song giận dữ lôi ra cửa.
Tần Vô Song bị Mục Phỉ kéo đến nỗi chân không chạm đất, đành vừa đi theo, vừa quay đầu cười trừ với Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh: "Thật đáng tiếc, xem ra chỉ có thể hẹn hai huynh lần sau tái ngộ rồi, cáo từ."
Đoạn Dật Hiên và Tạ Mậu Khuynh đồng cảm nhìn bóng lưng miễn cưỡng rời đi của Tần Vô Song, lắc đầu.
Mục Phỉ hừ lạnh: "Còn thấy tiếc! ... Tần Vô Song, rốt cuộc cô có ý đồ gì?"
Tần Vô Song vừa định mở miệng, một mụ tú bà đột nhiên dẫn theo một đám nam thanh nữ tú trong lầu chặn đường họ, mặt đầy vẻ tươi cười nói: "Ấy da, vị quý nhân này, tiền của ngài vẫn chưa thanh toán đâu ạ?"
Tần Vô Song cười tủm tỉm nói: "Vị tú bà này, bà xem, ta tuy đã bao trọn sáu vị danh kỹ cả ngày, nhưng mới nghe được khúc dạo đầu đã bị vị Mục công tử này cắt ngang rồi, nên không tính là bao trọn, nhiều nhất cũng chỉ tính là phí tổn thất thôi, còn tổn thất bao nhiêu tiền... bà cứ ghi thẳng vào sổ của Mục công tử đi."
Mục Phỉ trợn mắt giận dữ: "Dựa vào cái gì mà ghi vào sổ của ta?"
"Vậy thì, ta lại tiếp tục quay về bao các vị danh kỹ nhé?" Tần Vô Song vẻ mặt mong đợi chỉ tay vào bên trong.
Quay về cùng đám huynh đệ của hắn xưng huynh gọi đệ, uống rượu tâm sự sao? Mơ đẹp đó! Hơn nữa, quay về thì cũng là tiêu tiền của Mục gia, nàng không xót, nhưng hắn xót đó! Mục Phỉ nghĩ đến thôi đã thấy tức trong lòng, chỉ đành trừng mắt nhìn nàng, nghiến răng: "Coi như cô giỏi!"
"Quá khen." Nói xong, Tần Vô Song nghênh ngang đi ra trước.
Mục Phỉ cuối cùng cũng hiểu, Tần Vô Song này đâu phải đến tìm niềm vui, rõ ràng là bày đủ cách ép hắn phải về, mà hắn lại không thể không về.
Hắn tức nghẹn ở ngực, đang không biết trút vào đâu, hắn đột nhiên nhìn thấy mấy người An Hỉ, An Minh với vẻ mặt chột dạ trốn tránh đứng phía sau. Hắn liền chỉ vào mũi An Hỉ và An Minh mắng xối xả: "Đồ phản bội! Sao lại nghe lời của cô ta rồi? Còn hợp sức đến chặn đường ta, coi chừng ta về lột da các ngươi!"
Đám người An Hỉ kia lập tức xông tới quỳ xuống đất, mỗi người ôm một chân Mục Phỉ, khóc lóc van xin: "Thiếu gia, lão phu nhân đã giao lệnh bài cho Tần tiểu thư rồi, dặn ngài ấy muốn xử trí ai thì cứ xử trí, bọn tiểu nhân không dám không nghe, xin thiếu gia khai ân, tha cho bọn tiểu nhân một mạng."
Mục Phỉ kinh ngạc đến mức hai mắt trợn tròn: "Các ngươi nói cái gì?!!!"
Tần Vô Song vừa đợi trên xe ngựa vừa xem sổ sách của hiệu thuốc, lát sau Bán Hạ đến, đứng bên ngoài rèm cửa nhỏ giọng bẩm báo: "Tiểu thư, công tử đã cưỡi ngựa về phủ trước rồi ạ."
Tần Vô Song về phủ, đi thẳng về phòng.
Lúc này đã đến giờ cơm tối, Thanh Sương thấy Tần Vô Song về, vội vàng bưng nước nóng đã chuẩn bị sẵn lên, Nhụy Chu hầu hạ nàng rửa tay trước, Bán Hạ hầu hạ thay y phục, tẩy trang. Lại đến phòng khách rửa tay, lúc này mới sai Thanh Sương dọn cơm.
"Hai người các ngươi cũng đừng ngẩn người ra nữa, ngồi xuống cùng ăn đi." Ngày thường, Nhụy Chu và Bán Hạ đều ăn cơm trước ở phòng bếp nhỏ rồi mới đến hầu hạ, hôm nay hai người họ theo nàng náo loạn Hoa Mãn Lâu, cũng không kịp ăn cơm trước.
Nhụy Chu và Bán Hạ vội nói: "Nô tỳ không dám, mời tiểu thư ăn trước."
Tần Vô Song kéo hai người đến bên bàn, ấn họ ngồi xuống ghế, vừa nói: "Một mình ta ăn cơm, lạnh lẽo lắm, các ngươi cùng ta ăn, ta sẽ cảm thấy náo nhiệt hơn."
Hai người nghe vậy, đành ngồi xuống.
Ba người vừa cầm đũa lên, Mục Phỉ giận đùng đùng từ bên ngoài bước vào, phía sau là một đám người hầu tay chân luống cuống chạy theo.
Nhụy Chu và Bán Hạ sợ hãi vội vàng đứng dậy lui sang một bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim đứng im.
Tần Vô Song thở dài một tiếng, tự mình ăn cơm.
Mục Phỉ trừng mắt nhìn thẳng vào mặt Tần Vô Song, nghiến răng bước vào phòng, đám người hầu tự động dừng bước ở hai bên cửa.
Hắn vào phòng cũng không ngồi xuống ăn cơm, mà khoanh tay sau lưng, đi đi lại lại trước mặt Tần Vô Song. Chỉ là Tần Vô Song lại làm như không thấy vẻ hung hăng của hắn, ngược lại còn ăn rất ngon lành.
Đạo hạnh này! Quả nhiên là hồ ly nhỏ đội lốt cừu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)