Hoàng hậu mang long thai, nghe nói là một hoàng tử.
Hoài Châu cao hứng tuyên cáo toàn thiên hạ, đem đích trưởng tử lập thành thái tử.
Trong yến tiệc đầy tháng, hoàng hậu khí sắc hồng hào, dáng người càng thấy quyến rũ hơn.
Phụ thân nàng là Định quốc công dưới một người trên vạn người, huynh đệ của nàng trong gia tộc cũng nắm giữ chức vị quan trọng. Hiện tại nhi tử của nàng đã trở thành thái tử, địa vị ở trong cung càng thêm vững chắc.
Trong bữa tiệc, thỉnh thoảng nàng lại liếc nhìn Hoài Châu, trên mặt tràn đầy vẻ e thẹn cùng hạnh phúc.
Ta cúi đầu nhấp thêm vài ngụm rượu, chợt quay đầu nhìn thấy Lan Tiễn từ xa nháy mắt với ta rồi rời khỏi yến tiệc.
Ta nhìn huynh mỉm cười, một lúc sau ta lấy lý do quá say nên rời đi.
Lan Tiễn cũng giống như ta, không thích những nơi như này.
Huynh ấy đang chờ ta ở ngoài cửa cung điện.
Chúng ta đã sớm ước định, tối nay sẽ chèo thuyền cùng thưởng nguyệt, huynh ấy cũng hứa sẽ đánh đàn cho ta nghe.
Nhớ lần trước hắn đánh cho ta một khúc 'Kiêm Hà', ta nghe không hiểu lời nên đuổi theo huynh ấy hỏi khúc phổ kia có ý gì.
Huynh ấy không đồng ý còn bắt ta học viết hai chữ này, mới chịu nói cho ta.
Lúc đi qua hòn non bộ, đột nhiên ta bị kéo lại, lúc la lên miệng bị cánh tay ai đó bịt lại.
''Đừng hét, là ta.''
Ta hoảng sợ, nương theo ánh trăng mờ ảo phía xa ta nhìn người trước mắt, vội vã lễ phép hành lễ.
''Tham kiến Hoàng huynh.''
''Hoàng huynh không ở tiệc rượu ư, sao ngài lại tới đây?''
Khuôn mặt hắn chìm vào bóng tối, mơ hồ có chút không vui.
''Vì sao lại vội rời đi nhanh như vậy?''
''Thần muội uống hơi say.''
Hắn nhìn ta với vẻ mặt khó tin, trầm giọng hỏi:
''Ngươi rõ ràng là không muốn nhìn mặt trẫm.''
Ta yên lặng một lúc: ''Hoàng huynh quá lo nghĩ rồi.''
Hoài Châu thở dài, trong mắt hiện lên vẻ mệt mỏi cùng cô đơn.
''Ngươi là Quận chúa, có thể ra vào tự do trong cung, nhưng cũng không chủ động tiến cung.''
''Sao cứ phải đợi trong cung có yến tiệc, mới miễn cưỡng đến lộ mặt.''
''Ngươi như thế là không muốn nhìn thấy trẫm ư?''
Ta có một chút không nói nên lời, tự hỏi không biết hôm nay hắn bị cái gì.
Hắn cùng hoàng hậu ngày ngày ân ân ái ái, vừa sinh nhi tử liền lâp thành thái tử, nền tảng lập quốc có hy vọng, đây chẳng phải nên là khoảng thời gian hạnh phúc nhất sao.
Thật sự không có lý do gì để đột nhiên nghĩ đến ta.
Lan Tiễn còn đang ở bên ngoài, trong lòng ta có chút lo lắng, nhưng trên mặt không thể biểu hiện ra bên ngoài, đành phải kiên nhẫn giải thích:
''Hoàng huynh triều chính bận rộn, chưa được tuyên triệu, thần muội không dám quấy rầy.''
Ai biết câu nói này lại chọc tức hắn, hắn bỗng nhiên cao giọng chất vấn:
''Trẫm không tuyên triệu ngươi, ngươi không biết tự mình tiến cung ư!''
Hai viền mắt hắn đỏ hoe, giống như chịu phải ủy khuất gì rất lớn.
Hắn đưa tay về phía ta, dè dặt đến gần, muốn chạm vào gương mặt ta.
''A Lộc, trẫm thật sự rất nhớ ngươi.''
''...''
Ta theo bản năng tránh đi sự đụng chạm của hắn, cúi đầu hành lễ:
''Hoàng huynh uống say rồi, mời người trở lại yến tiệc, thần muội xin phép cáo lui.''
''Không được rời đi!''
Hắn đột nhiên từ phía sau ôm choàng lấy ta, dù làm thế nào ta cũng không thể thoát ra được.
Một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai:
''A Lộc, ta biết ngươi chịu nhiều ủy khuất.''
''Ngươi lại chờ trẫm... chờ trẫm một chút, có được không?''
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)