Ta lạnh lùng liếc nhìn nàng ta, không lên tiếng nữa.
Lúc này giữa tiệc rượu, vũ nữ một bên khiêu vũ một bên vẽ tranh thủy mặc.
Nàng ta có lẽ là tài nghệ không tinh thông*, không cẩn thận vẩy vài chấm mực vào người ta, liền quỳ xuống lạy ta xin lỗi.
(tinh thông*: thông thạo, hiểu rõ)
Ta không còn cách nào khác đành phải để tỳ nữ dẫn đi thay y phục.
Phía sau có một số nhà gỗ nhỏ mới dựng, để cung nữ thân quyến nghỉ chân thay y phục.
Không ngờ vừa cởi y phục, đột nhiên nghe thấy ''răng rắc'' một tiếng, cửa liền bị khóa lại từ bên ngoài.
Nếu Tiểu Thúy phát hiện không thấy ta, có lẽ muội ấy sẽ đi tìm ta.
Nhưng đến lúc hoàng hôn xuống, khách khứa tham gia yến tiệc lần lượt rời đi, cũng không thấy ai qua đây.
Mùa thu gió về đêm có chút lạnh lẽo.
Ta không có y phục mặc, ngồi xổm trong nhà gỗ bịt kín, hai tay ôm đầu gối, lạnh đến run lẩy bẩy.
Nơi này là ngoại thành, bình thường ít có người tới, nếu như chết đói chết cóng ở chỗ này, sợ là thi thể thối rữa cũng không có người phát hiện.
Ta căm hận chính mình, tại sao lại như thiêu thân muốn bay về cung làm Quận chúa.
Lẽ nào cùng ăn cơm thiu, ngủ chung, lập vài lời hứa thề non hẹn biển với nhau thì liền trở thành người cùng một khoảng trời sao?
Hắn là con của tiên hoàng, hậu duệ hoàng tộc, còn ta là con gái của một tiện tỳ, chúng ta từ nhỏ liền định sẵn cách biệt một trời.
Buồn cười là ta từng tham vọng quá đáng có thể vượt qua khoảng cách thân phận, cùng hắn bên nhau đến bạc đầu.
Làm thê tử hắn, ta không xứng!
Làm nghĩa muội hắn, ta cũng không xứng!
Màn đêm buông xuống, sắc trời trở nên tối hơn, dường như có một con sói hoang đang hú ở đằng xa.
Nhìn bầu trời càng lúc càng tối, ta có chút tuyệt vọng, đã tuyệt vọng sẽ dần dần thông suốt, hết hy vọng.
Lúc này Hoài Châu nhất định sẽ không nghĩ đến ta.
Vậy ta cũng đừng nghĩ tới hắn nữa.
Không biết qua bao lâu, trong mông lung ta nghe thấy tiếng gõ cửa.
''Quận chúa, người có bên trong không?''
Ta bất giác giật mình, vội vã trả lời: ''Ta ở đây, nhanh cứu ta!''
Cửa bị một cước đá văng, ngọn đuốc đang cháy soi rõ mặt nhau.
Ta ngạc nhiên nói: ''Lan đại nhân, là người à!''
Hắn sửng sốt trong nháy mắt, mặt lập tức đỏ bừng, xoay người sang chỗ khác vội vàng cởi áo choàng.
''Quận chúa, mặc cái này đi.''
Ta lúc này mới ý thức được trên người mình chỉ mặc túi y tiết khố*, cánh tay cùng vai lộ ra ngoài trắng như tuyết.
(túi y tiết khố*: áo yếm thời xưa)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


