Ta vội vàng né tránh, cây trâm chệch hướng rạch một vệt máu dài trên cánh tay trái ta.
Nàng ta cũng không có ý định để ta đi, nhìn ta cười đến rợn người.
''Con tiện tỳ này, ngươi hủy hoại cuộc đời ta, đừng hòng nghĩ đến việc sống tốt!''
Ta vừa giữ lấy tay nàng ta đoạt lại chiếc trâm cài, vừa lớn tiếng kêu ''cứu mạng''.
Kỳ lạ, ta cùng nàng ta giằng co đã tạo ra không ít tiếng động, theo như lý thuyết trong cung khắp nơi đều có lính canh gác, nhưng tại sao lại không có ai qua đây.
Kháp mềm bên cạnh nghiêng xuống, vừa vặn ngã ngay lên chân ta, khiến ta rơi vào tình thế bất lợi.
Ta bị nàng ta bắt lấy, đè xuống bóp cổ đến mức không thở được. Đúng lúc ta tưởng mình sắp bỏ mạng thì cánh cửa bị đá tung ra.
''Lộc nhi.''
Là giọng nói của Lan Tiễn.
Chàng một cước đá văng Đới Thanh Thanh ra, vội vàng đỡ ta dậy: '' Lộc nhi, nàng không sao chứ?''
Ta thở gấp, hoảng loạn đẩy chàng ra:
''Mặc kệ ta, chàng mau chạy đi, chúng ta trúng kế rồi.''
''Trúng kế.''
Ta theo ánh mắt của chàng nhìn qua.
Lúc này Đới Thanh Thanh ngã trên mặt đất, hai mắt mở to, khóe miệng chảy ra máu đen.
Xem ra đã không còn hơi thở.
''Lan Tiễn, làm sao bây giờ?''
Lan Tiễn thoải mái mỉm cười, đem ta ôm chặt, áp trán chàng lên trán ta.
''Hết cách rồi, Lộc nhi.''
Bên ngoài bỗng nhiên sáng lên, vô số thị vệ cầm đuốc tụ tập trước cửa điện.
Hoài Châu mặc hắc long bào, hai tay chắp sau lưng, sắc mặt uy nghiêm đến khó nhìn.
''Nói không sai, sát hại mạng người, đích xác không có biện pháp thoát tội.''
''Lại bộ thị lang trung Lan Tiễn sát hại chi nữ Đới Thanh Thanh Vĩnh Xương bá phủ, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, lập tức giải vào đại lao do trẫm tự mình thẩm vấn.''
Ta quỳ xuống cầu xin hắn: ''Hoàng huynh, Lan Tiễn chỉ đá nàng ta một cước, một cước kia không thể lấy mạng ai cả.''
''Cầu hoàng huynh tra rõ mọi chuyện, tìm ra nguyên nhân cái chết của nàng ta.''
Tất cả đều do hắn an bài.
Lan Tiễn sắp bị thị vệ mang đi.
Ta nhào tới ôm lấy chàng, chạm vào khuôn mặt chàng bằng đôi tay run rẩy, nước mắt lưng tròng :
''Biết rõ là bẫy, sao chàng vẫn đi...''
''Ta không đi, nàng phải làm sao?''
Giọng chàng dịu dàng, lưu luyến nhìn ta không rời.
Hoài Châu ở một bên cảm thấy khó chịu, quát: '' Còn không mau đem người kéo xuống!''
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
Duma thg HC
Duma bực thg HC ghê
Má nó cái thằng l