Nụ cười trên mặt Hoài Châu nhạt dần đi, hắn cười lạnh một tiếng: ''A Lộc, Lan Tiễn có biết về quá khứ của chúng ta không?''
Tim ta chợt thắt lại.
Việc này ta vẫn gạt Lan Tiễn.
Ta từng nhiều lần muốn thừa nhận với Lan Tiễn, nhưng lại cảm thấy nếu đã là quá khứ thì nên để nó qua đi, với lại ngay cả hoàng đế còn không muốn nhắc lại chuyện đó, ta sợ nếu nói cho Lan Tiễn biết, có thể sẽ tạo ra những phiền phức không mong muốn, suy đi tính lại, ta vẫn là đem nhưng việc này giấu lại trong lòng.
Hoài Châu đứng dậy dồn đến góc tường, ngón tay từng chút một trượt xuống má ta, giọng điệu hung dữ.
''Lưu lạc ở dân gian ba năm, mỗi ngày chúng ta đều sống như phu thê, cùng nhau ăn cơm cùng nhau ngủ.''
''Chúng ta cùng nhau tắm sông, nhìn thấy thân thể nhau, nàng còn nhiều lần chạm vào cơ thể ta không phải sao?''
Hắn túm lấy tay ta, ấn lên cơ bụng của hắn.
Ta dùng sức rút tay ra, hắn lại đem tay đặt trước ngực ta:
''Nàng ở đây có một nốt ruồi son.''
''Trên bắp chân có một vết bớt hình trái tim, khiến đôi chân nàng càng trở nên trắng trẻo, xinh đẹp.''
''Nàng sợ lạnh, mỗi khi mùa đông đến lại chui vào lòng ta như một con mèo con, nhất định phải ôm ta mới ngủ được.''
Ta vùng vẫy, giận dữ nói:
''Nhắc lại những chuyện này có thú vị không, Hoàng huynh!''
Ta cố ý gằn nặng hai chữ cuối cùng.
''Hoàng huynh?''
Hắn giống như nghe thấy một câu chuyện cười, nghiêng đầu nhìn ta, rồi hét lên nói:
''Nàng trước đây gọi ta thế nào? Tại sao không gọi Tướng công!''
Ta buồn nôn đến cực điểm: ''Phi!''
''Nàng quên rồi phải không?''
Hắn nắm lấy cằm ta, nghiến răng nghiến lợi nói:
''Trước đây nàng như thế nào cầu trẫm hôn? Trẫm giúp nàng nhớ lại...''
Ta vừa khóc vừa hét, nhưng lại bị hắn chặn môi không thương tiếc, mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khoang miệng ta.
Hắn ta giống như một con thú khát máu, mặc cho ta giãy dụa, đánh đấm thế nào, hắn cũng không chịu buông ra.
Ta nức nở, hai tai ù đi.
Nhưng ngoài âm thanh nức nở của chính mình, ta còn nghe thấy những tiếng nức nở không đồng đều từ một nơi khác.
Ta ngơ ngác tìm kiếm phương hướng phát ra âm thanh.
Cuối cùng ta chú ý đến nơi có một tấm mành vừa dày vừa nặng, ngăn cách không gian thành hai phần khác nhau.
Lúc này Hoài Châu chậm rãi buông ta ra, dùng tay áo lau vết máu trên khóe miệng, trên mặt nở một nụ cười đầy khiêu khích.
Ta sắc mặt tái nhợt đứng chết trân tại chỗ.
''A Lộc, nàng đoán xem phía sau là gì?''
Một khắc kia, ta dường như bị rút cạn sức lực, yếu ớt vô lực ngã trên mặt đất.
Hoài Châu nhìn tất cả với ánh mắt tràn đầy sự thú vị, hưng phấn đến mức muốn vỗ tay khen hay.
''A Lộc, người nàng muốn đang ở đây, trẫm đem hắn đến cho nàng rồi, sau này đừng hỏi ta người nữa nha!''
Hắn hai tay chắp ở sau lưng, cười lớn, ngẩng đầu đi ra cửa.
Ta phun ra một ngụm máu tươi, liền ngất đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Rất hay, tình sâu thì dù bao lâu cũng ở bên nhau.
-904652.png&w=256&q=75)


