Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuân Nghiện Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Chẳng ngờ đêm hôm khuya khoắt thế này mà vẫn có người giống cô, cũng đến ngâm suối nước nóng. Cô nghiêng tai lắng nghe động tĩnh phía sau tảng đá lớn, tiếng nước không ngừng vang lên khi nhanh khi chậm, rồi cô nghe thấy từng tiếng rên rỉ thoát ra, ngay sau đó là tiếng hừ khẽ đầy thỏa mãn sau khi giải tỏa.

Sau khi nhận ra đối phương đang làm gì, Giang Nguyệt không chỉ đỏ bừng mặt mà ngay cả những vùng da lộ ra ngoài cũng ửng hồng. Cô áp sát người vào vách đá, một chút cũng không dám cử động, nhưng chỉ một lát sau, cô lại nghe thấy âm thanh ngắt quãng kia truyền tới.

Đối phương là một người đàn ông, giọng nói trầm thấp đó lại toát lên vài phần quyến rũ. Giang Nguyệt bị buộc phải nghe một hồi lâu cho đến khi đối phương đột nhiên lên tiếng: "Ừm, con ra ngoài chơi với bạn rồi, hai ngày tới sẽ không về đâu."

Một sợi dây trong đầu Giang Nguyệt "oàng" một tiếng rồi đứt đoạn, giọng nói này là... Tạ Tinh Từ!

Cô sắp phát điên rồi, sao lại có thể là cậu ấy chứ!

Rất nhanh sau đó, cô lại một lần nữa nghe thấy âm thanh phát ra khi Tạ Tinh Từ đang tự giải quyết.

Dưới làn suối nước nóng lộ thiên này, âm thanh đó khiến lòng cô hoảng loạn, hơn nữa cô còn có thể cảm nhận được... bên dưới... đã ướt đẫm. Dường như có thứ gì đó đang rục rịch trào ra, cô đã quá quen thuộc với phản ứng này của bản thân.

Thật xấu hổ quá! Cô rất muốn mau chóng quay về phòng nhưng chỉ cần cô cử động, Tạ Tinh Từ chắc chắn sẽ nghe thấy.

Ngay lúc cô còn đang do dự không biết có nên rời đi hay không, tiếng chuông điện thoại đặt trên bờ đã xé tan bầu không khí tĩnh lặng.

Giang Nguyệt sợ tới mức cuống cuồng với lấy điện thoại, thấy là Thẩm Ngộ Bạch gọi tới, tay cô đã nhanh hơn não mà nhấn nút nghe.

"Alo, Nguyệt Nguyệt." Giọng nói ôn nhu đầy từ tính của Thẩm Ngộ Bạch truyền vào tai Giang Nguyệt.

Giang Nguyệt giống như kẻ trộm chột dạ mà áp sát điện thoại vào tai, khẽ đáp lại một tiếng: "Vâng."

"Sao tự nhiên lại không nói gì thế, Nguyệt Nguyệt, hôm nay chơi không vui sao?" Thẩm Ngộ Bạch hơi lo lắng hỏi cô. Anh vừa mới xong việc, vì không kiềm chế được nỗi nhớ dành cho cô nên mới gọi cuộc điện thoại này.

Giang Nguyệt vội vàng giải thích: "Không có ạ, chỉ là em ngâm suối nước nóng hơi lâu nên đầu óc có chút choáng váng."

"Ngâm suối nước nóng à, có mình em ngâm thôi sao?"

"Vâng, chỉ có một mình em thôi." Giang Nguyệt vô thức nói dối, cô không muốn Thẩm Ngộ Bạch biết Tạ Tinh Từ cũng ở đây. Tuy rằng họ không mặt đối mặt cùng ngâm, nhưng chỉ cách nhau một tảng đá, cảm giác cứ như đang ngâm chung vậy.

"Vậy nhớ về sớm một chút, ngâm quá lâu không tốt cho sức khỏe đâu." Thẩm Ngộ Bạch dịu dàng nhắc nhở.

Giang Nguyệt ngoan ngoãn đáp lời: "Dạ vâng."

Trong khi đó ở bên cạnh, Tạ Tinh Từ vẫn luôn chú ý đến động tĩnh của Giang Nguyệt. Khi nghe thấy cô trò chuyện với Thẩm Ngộ Bạch, đôi mắt cậu nhuốm màu u ám, sắc mặt đen lại đáng sợ. Đặc biệt là thái độ dịu dàng, nhỏ nhẹ của Giang Nguyệt đối với Thẩm Ngộ Bạch càng khiến cậu thấy nghẹn đắng trong lòng.

Trước mặt anh trai cậu, lúc nào cô cũng ngoan ngoãn như vậy, thậm chí còn mang theo một chút ỷ lại.

Cậu ghen tị với anh trai mình.

Cậu đẩy nhanh tốc độ của đôi tay, mặc kệ bản thân phát ra những âm thanh mãnh liệt mà chẳng hề né tránh xem người khác sẽ nghe thấy bao nhiêu. Nghe giọng nói mềm mại của Giang Nguyệt, trong đầu cậu toàn là những viễn cảnh làm cô hư hỏng.

Đêm nay không phải tình cờ gặp gỡ mà là cậu đã đi theo Giang Nguyệt đến đây ngâm suối nước nóng. Cậu cố tình ở ngay sát vách, cố ý để cô nghe thấy, biến số duy nhất chính là cuộc điện thoại anh trai gọi đến hỏi cậu đang ở đâu.

Vừa cất lời, Giang Nguyệt đương nhiên biết đó là cậu.

Nhưng không sao cả, như vậy cậu lại càng thêm hưng phấn.

Giang Nguyệt nghe thấy động tĩnh phía sau ngày càng lớn, cô căng thẳng đến mức giọng nói bắt đầu to hơn để cố gắng át đi. Thế nhưng Thẩm Ngộ Bạch đã nghe thấy từ sớm, anh nghi ngờ hỏi: "Tiếng gì thế? Không phải chỉ có mình em thôi sao?"

Trong cái khó ló cái khôn, đôi chân Giang Nguyệt dưới làn nước đập loạn xạ không theo nhịp điệu, bàn tay còn lại cũng tùy ý khua nước.

"Dù sao cũng không có ai, em đang nghịch nước một mình thôi ạ." Giang Nguyệt chột dạ lên tiếng.

Thẩm Ngộ Bạch cười khẽ: "Được rồi, đừng nghịch nữa, về nghỉ ngơi sớm đi kẻo cảm lạnh."

"Vâng." Sau khi Giang Nguyệt và Thẩm Ngộ Bạch chúc nhau ngủ ngon, cô liền cúp máy, còn âm thanh vẫn luôn quấy nhiễu cô cũng đột ngột dừng lại.

Giang Nguyệt thật sự không chịu nổi nữa, cái tên này sao lại có ham muốn lớn hơn cả cô vậy chứ. Cô cùng lắm là thích đọc chút tiểu thuyết người lớn, thỉnh thoảng có hứng thú mới tự giải quyết một chút thôi.

Cô không màng đến việc Tạ Tinh Từ đã biết đó là mình, vội vàng đứng dậy, khoác vội áo choàng tắm rồi chạy trối chết.

Sau khi cô rời đi, Tạ Tinh Từ từ bể suối nước nóng bên cạnh bước ra. Cậu đi tới chỗ Giang Nguyệt vừa ngâm, liếc mắt một cái liền thấy một chiếc vòng tay của ai đó đánh rơi đang nằm yên lặng trên mặt đất, bên trên còn dính những vệt nước chưa khô.

Cậu cúi người nhặt chiếc vòng lên, đặt trong tay vân vê. Trong đôi mắt đen thẳm vẫn còn vương lại dục vọng chưa tan, trên mặt cậu hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

Giây tiếp theo, cậu cúi đầu hôn nhẹ lên chiếc vòng, dường như thứ cậu đang hôn không phải là vòng tay mà là cổ tay của Giang Nguyệt.

*

Giang Nguyệt về đến phòng mới phát hiện mình bị mất vòng tay. Đó là chiếc vòng cô thích nhất, là quà tặng trưởng thành mười tám tuổi mà mẹ tặng, mấy năm nay cô thường xuyên đeo nó.

Cô vắt óc suy nghĩ một hồi và biết khả năng cao nhất là đã rơi ở chỗ suối nước nóng, nhưng cô không dám quay lại vì sợ gặp phải Tạ Tinh Từ, lúc đó sẽ rất khó xử.

Dẫu sao thì cô cũng đã nghe thấy bí mật của cậu, cuộc điện thoại lúc nãy cũng khiến cậu biết rằng cô đã nghe thấy.

Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Giang Nguyệt vẫn quyết định quay lại hiện trường. Cô mang theo tâm lý cầu may, nghĩ rằng có lẽ Tạ Tinh Từ đã về rồi.

Vừa trở lại đó, cô bắt đầu tìm kiếm vòng tay nhưng tìm mãi trên bờ vẫn không thấy, đành phải xuống dưới nước để tìm. Cô cúi người tỉ mỉ không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào mà không chú ý rằng trên bờ đã xuất hiện thêm một bóng người.

Ánh mắt Tạ Tinh Từ dán chặt vào đường cong thon thả sau lưng cô. Dưới làn hơi nước mịt mờ, làn da trắng ngần mịn màng đó trong đêm tối vô cùng quyến rũ, khiến người ta nảy sinh ý muốn chiếm hữu vô cớ.

Cậu liếm môi, đè nén ý nghĩ thầm kín trong lòng rồi lên tiếng nhắc nhở: "Chị đang tìm chiếc vòng tay này sao?"

Nghe thấy tiếng cậu, Giang Nguyệt giật bắn mình, sau đó quay đầu nhìn chiếc vòng trong tay cậu.

Làn da bên trên là màu lúa mạch hoàn toàn khác biệt với cô, khối cơ ngực săn chắc lộ ra cho thấy ngày thường cậu tập luyện không ít.

Trông thật quyến rũ, không biết bên dưới sẽ như thế nào nữa, Giang Nguyệt không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Tạ Tinh Từ nhìn cô với ánh mắt đầy ý cười, hoàn toàn không bận tâm đến việc mình đang bị lộ. Nhân lúc Giang Nguyệt đang thất thần, cậu đeo lại chiếc vòng vào tay cho cô, còn giúp cô vén lọn tóc mai bên tai nhưng vô tình chạm vào vành tai đã đỏ bừng của cô. Yết hầu cậu khẽ chuyển động, dục vọng vừa lắng xuống lại một lần nữa trỗi dậy.

Giang Nguyệt tỉnh táo lại ngay khi cậu đeo vòng tay cho mình: "Xong rồi, được rồi, cảm ơn cậu."

Ánh mắt cậu tối sầm lại, cậu cười trêu chọc: "Lần sau đừng có hay quên như thế nữa nhé."

"Ừm." Tim Giang Nguyệt đập loạn nhịp, mãi không thể bình tĩnh lại được. Cô lại nhớ đến chuyện hai người ngồi quay lưng vào nhau qua một tảng đá để ngâm suối nước nóng lúc nãy.

Cậu không nhắc, cô cũng không nhắc, cả hai đều giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Tôi... tôi phải về rồi." Giang Nguyệt không chịu nổi bầu không khí kỳ lạ này, liền cất bước rời đi.

Tạ Tinh Từ mỉm cười theo sát bước chân cô: "Cùng về đi, dù sao phòng chúng ta cũng không cách xa nhau lắm."

Giang Nguyệt im lặng mặc kệ cậu.

Trước khi vào phòng, Tạ Tinh Từ thản nhiên xoa đầu cô, khóe môi hơi cong: "Ngủ ngon."

Nói xong, cậu về phòng mình trước, để lại một mình Giang Nguyệt đứng ngây người tại chỗ. Má cô nóng bừng, sau đó cô chạy vội về phòng mình như một con thỏ nhỏ.

*

Sau khi ở lại khu nghỉ dưỡng ba ngày, họ bắt đầu lên đường trở về. Tạ Tinh Từ nhờ vào biểu hiện của mình trong mấy ngày qua đã giành được sự tin tưởng của Giang Khải Nhân và Ôn Hòa. Họ bắt đầu tin rằng cậu thật sự chỉ đơn thuần làm bạn với Giang Nguyệt.

Lúc chia tay Tạ Tinh Từ, Giang Nguyệt bỗng nảy sinh chút không nỡ. Dẫu sao gạt bỏ chuyện xảy ra đêm đó ở suối nước nóng sang một bên thì cậu đối với cô vẫn khá đúng mực. Trò gì cậu cũng biết chơi, gặp cái gì cô không biết, cậu còn kiên nhẫn cầm tay chỉ việc cho cô, có thể nói là một người rất đáng tin cậy.

Tạ Tinh Từ nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cô, cậu tiến lại gần, thấp giọng cười nói: "Sao thế, không nỡ xa tôi à?"

"Ai thèm chứ! Cậu mau đi đi!" Giang Nguyệt bị nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận, đẩy mạnh cậu ra.

Tạ Tinh Từ bị hành động này của cô làm cho bật cười, cậu không đùa giỡn với cô nữa mà nghiêm túc chào tạm biệt vợ chồng Giang Khải Nhân rồi mới rời khỏi nhà họ Giang.

"Mẹ bỗng thấy con và Tạ Tinh Từ giữ quan hệ tốt cũng là một chuyện hay, dù sao tương lai cũng là người một nhà. Hơn nữa đứa trẻ này cũng ngoan, trước đây là do chúng ta nghĩ nhiều quá rồi." Ôn Hòa cười nhắc đến Tạ Tinh Từ, Giang Khải Nhân cũng lập tức phụ họa theo.

Trong ba ngày này, Giang Nguyệt đã sớm nhìn ra Tạ Tinh Từ rất khéo léo trong việc dỗ dành người lớn, cậu đã dễ dàng xoay chuyển suy nghĩ của bố mẹ cô.

Sau khi nghỉ ngơi ở nhà hai ngày, Giang Nguyệt đã hẹn với Tạ Tinh Từ đi học võ phòng thân.

Họ đến một câu lạc bộ thể hình, chủ ở đây là bạn quen của Tạ Tinh Từ, có thể cho họ sử dụng riêng một phòng tập.

Giang Nguyệt chưa từng đến những nơi như thế này nên tò mò nhìn ngó xung quanh. Thấy nhiều người đàn ông cơ bắp chỉ mặc áo ba lỗ đang tập luyện, cô không nhịn được mà đỏ mặt.

"Chà, Tinh Từ, hiếm thấy nha, cậu lại dẫn phụ nữ đến đây, là bạn gái hả?" Anh chủ câu lạc bộ huých vai Tạ Tinh Từ, nhỏ giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy vẻ trêu chọc.

Tạ Tinh Từ chỉ cười khẽ chứ không phủ nhận, trái lại còn chuyển chủ đề: "Cô ấy nhát gan lắm, anh đừng có nói lung tung."

"Hiểu rồi, sẽ không làm bạn gái nhỏ của cậu sợ đâu. Đi đi, căn phòng phía trước chính là nó."

Giang Nguyệt thay bộ đồ thuận tiện cho việc tập luyện trong phòng thay đồ. Khi cô bước ra, Tạ Tinh Từ trông như đã biến thành một người khác.

Không còn vẻ lả lơi thường ngày mà trở nên nghiêm túc, đoan chính, trông chẳng khác nào một thầy giáo thể dục.

Nhưng vẻ nghiêm túc đó chẳng duy trì nổi một giây, Tạ Tinh Từ đã tiến lại gần véo nhẹ má cô, mặt đầy vẻ tươi cười: "Chuẩn bị xong chưa, bạn học Giang?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc