Lời này Khương Tiếu quả thực đã nói trước khi đăng ký kết hôn. Cô yêu Trình Uyên, yêu đến mức đánh mất cả tôn nghiêm, chỉ nghĩ rằng chỉ cần anh đồng ý ký tên vào tờ giấy kết hôn là đủ rồi.
Thế nhưng con người chính là như vậy, có được một lại muốn có được hai, được ba.
Hiện tại, thứ cô muốn không chỉ là cuộc hôn nhân này, mà còn là tình yêu của anh...
"A Uyên, thích em khó đến thế sao?" Khương Tiếu tuyệt vọng hỏi.
"Cô sẽ thích một người phụ nữ mà trong mắt chỉ toàn là toan tính sao?" Trình Uyên hỏi ngược lại, "Cô sẽ động lòng với một kẻ như vậy?"
"Em thừa nhận mục đích của mình không thuần khiết, nhưng em đã sửa đổi rồi." Khương Tiếu vội vàng giải thích, "Chẳng lẽ ba năm qua em làm vẫn chưa đủ sao?"
Ba năm nay, cô đã tự vùi mình vào cát bụi, chỉ để làm một người phụ nữ theo đúng kiểu Trình Uyên thích. Cô tự thấy mình đã rất nỗ lực.
"Đủ?" Trình Uyên cười nhạo, "Cô kéo tôi xuống vực thẳm, giờ lại hỏi tôi đã đủ chưa?"
Anh dường như nhớ lại chuyện gì đó, đột ngột siết chặt chiếc cổ thanh mảnh của Khương Tiếu: "Khương Tiếu, có một câu tôi đã muốn nói từ lâu rồi."
"Nếu không muốn ở bên tôi, cô có thể rời đi, chẳng ai cầu xin cô ở lại cả."
Khương Tiếu: "..."
"Anh thật sự không thích em đến thế sao?" Khương Tiếu tái nhợt mặt mày, hỏi: "Một chút xíu cũng không có?"
"Phải," Trình Uyên đáp, "Không có."
Đôi tay Khương Tiếu đang bám vào eo Trình Uyên cứ thế buông thõng xuống, giống như có thứ gì đó vừa đứt đoạn, ý thức cũng trở nên hỗn loạn, cô không kìm được mà lẩm bẩm.
"Tại sao lại đối xử với em như vậy?"
"Em rốt cuộc đã làm chuyện gì tày trời để anh phải như thế này?"
"Em chẳng qua chỉ muốn cầu xin một tình yêu, mà thôi."
Cô nói rất nhỏ, Trình Uyên không nghe thấy, mà có lẽ nghe thấy anh cũng chẳng buồn đáp lời. Con người anh xưa nay vẫn vậy, câu nào muốn trả lời thì trả lời, câu nào không muốn, dù có cầu xin anh cũng chẳng hé môi nửa lời.
---
"Khương Tiếu, cô muốn ở lại bên cạnh tôi cũng được." Trình Uyên liếc nhìn cô, lạnh lùng nói: "Nhớ kỹ, phải ngoan."
Về định nghĩa của từ "ngoan", mỗi người lại có một cách nhìn khác nhau. Khương Tiếu cho rằng mình đã đủ ngoan rồi, cô cắn môi: "Anh muốn em phải làm thế nào?"
"Thỉnh thoảng tôi sẽ có một vài tin đồn tình ái, cô phải ứng phó một cách lý trí, không được ghen tuông vớ vẩn." Trình Uyên nói, "Giống như vừa rồi, cô đã sai."
Vừa rồi...
Khương Tiếu ngước mắt, đôi đồng tử ướt đẫm một màu đỏ hoe: "Ý anh là, vừa rồi em nên đứng yên không làm gì, để mặc cho người đàn bà đó đánh sao?"
"Ở nơi công cộng, động tay động chân vốn dĩ đã là sai." Trình Uyên hất tay Khương Tiếu ra, chỉnh lại cổ tay áo, "Để người khác chụp được thì còn ra thể thống gì nữa."
Anh trăng hoa bên ngoài bị chụp lại thì không sao, còn cô bị người ta bắt nạt mà đánh trả thì lại là "không ra thể thống gì".
Hóa ra, gia phong của Trình gia là như vậy.
"Ý anh là muốn em cam chịu, không được làm gì cả?" Trái tim Khương Tiếu như bị xé toạc, đau đến mức co thắt lại.
"Không bảo cô không được làm gì," Trình Uyên nói, "Chỉ là bảo cô phải giữ thể diện cho Trình gia."
"Nói cách khác, lần sau gặp phải chuyện như vậy, em nên đứng yên một chỗ để đối phương đánh?" Khương Tiếu túm lấy vạt áo trước ngực, mượn lực để xoa dịu sự khó chịu, "Trình Uyên, anh rốt cuộc có phải là chồng em không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



