Khương Tiêu khó thở, sắc mặt trở nên trắng bệch, một tràng ho sặc sụa: "Khụ khụ khụ khụ..."
Trình Uyên muộn màng nhận ra điều gì đó, buông tay ra, túm lấy gáy cô, ấn mạnh cô vào trước ngực mình, nhìn cô đầy ngạo nghễ: "Thỏa thuận ly hôn tôi có thể lật lọng bất cứ lúc nào, không tin cô cứ đợi mà xem."
Tim Khương Tiêu thắt lại, vô thức nắm lấy tay anh. Không được, cô không cho phép: "Trình Uyên, có bao nhiêu người yêu thích anh như vậy, không nhất thiết phải là tôi. Nể tình chúng ta bên nhau nhiều năm, êm đẹp mà chia tay không được sao?"
Có một khoảnh khắc Trình Uyên đã muốn buông tha cho cô, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc mà thôi. Những lúc khác, anh vẫn muốn giam cầm cô trong thế giới của mình, để cô chỉ có thể thủ hộ bên anh, nhìn ngắm anh.
Người ta nói anh biến thái, đúng, anh chính là kẻ biến thái.
Không yêu, nhưng lại không cam lòng buông tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

