Khương Tiêu thay quần áo rồi bắt xe về Khương gia. Trước khi đi, dù thế nào cô cũng phải gặp cha mẹ một lần.
Cha mẹ Khương đặc biệt quan tâm đến con gái, luôn miệng an ủi cô: “Cứ yên tâm mà đi, chuyện phía sau cứ để cha mẹ lo liệu.”
Khương Tiêu vẫn có chút không đành lòng: “Cha, mẹ, hay là hai người đi cùng con đi, công ty có thể tạm giao cho các anh họ.”
Cha mẹ Khương nhìn nhau: “Thôi bỏ đi, chúng ta muốn ở lại trong nước. Già rồi, ra nước ngoài không có bạn bè sẽ buồn lắm.”
Khương Tiêu biết mình không thể quá ích kỷ, gật đầu: “Ở lại cũng tốt, khi nào có cơ hội con sẽ về thăm hai người.”
Đêm đó, cô ngủ cùng mẹ. Nằm trong lòng bà, cô kể lại những chuyện hồi còn đi học.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

