"Khương Tiêu, cô thật sự tưởng rằng tôi không dám làm gì cô sao?" Trình Uyên giận đến phát điên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng. Nếu cô còn dám dùng mạng sống của mình để uy hiếp tôi, tôi sẽ cho cô biết thế nào là hối hận."
Trước khi sự ngạt thở ập đến, Trình Uyên buông tay, khóa chặt cổ tay Khương Tiêu rồi lôi xềnh xệch cô vào phòng ngủ.
Đám người hầu tới gõ cửa, hắn gầm lên một tiếng: "Cút!"
Tiếng bước chân hỗn loạn lập tức tan biến.
Khương Tiêu không thực sự muốn chết, cô chỉ muốn rời đi. Nhân lúc hắn phân tâm, cô đẩy hắn ra định chạy ra ngoài, nhưng vừa đến cửa đã bị hắn ôm ngang thắt lưng, ném ngược trở lại giường, ngay sau đó thân hình to lớn của hắn đã phủ đè lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)