*
Thẩm Duyệt mấy ngày liền không liên lạc được với Khương Tiêu, không yên tâm nên đã tìm đến Khương gia, nhưng được báo là ba mẹ Khương đã đi du lịch nước ngoài.
Cô lại tìm đến Trình gia, gặp Trình lão gia tử. Ông cụ nhàn nhạt nói: "Đừng vội, Tiêu nha đầu chắc là đang bận việc gì đó. Thế này đi, ta sẽ sai người đi tìm con bé, tìm được rồi sẽ liên lạc với cháu."
Thẩm Duyệt cảm kích: "Ông nội, cảm ơn ông."
Trình lão gia tử: "Tiêu nha đầu là người của Trình gia chúng ta, đó là việc ta nên làm."
Lão gia tử bản lĩnh lớn, một tiếng sau đã tìm thấy Khương Tiêu ở căn biệt thự ngoại ô. Lúc đó Khương Tiêu vừa mới thức dậy, vào phòng vệ sinh tắm rửa, nhìn những dấu vết trên xương quai xanh, đôi mày cô khẽ nhíu lại.
Ba ngày nay Trình Uyên phát điên mà giày vò cô, mặc cho cô có cầu xin thế nào hắn cũng không buông tha, miệng không ngừng lặp lại: "Khương Tiêu, tôi sẽ không đồng ý ly hôn với cô."
"Cả đời này tôi cũng không để cô rời đi."
"Từ bỏ ý định đó đi."
Khương Tiêu thực sự không hiểu nổi hắn, rõ ràng không yêu, không quan tâm, nhưng lại nhất quyết không buông tay, cô chất vấn: "Rốt cuộc anh muốn tôi phải làm sao mới được?"
Trình Uyên: "Dù có nhìn nhau đến phát chán, tôi cũng sẽ giam cầm cô bên cạnh cả đời."
"Chỉ vì ban đầu là tôi trêu chọc anh trước?"
"Đúng." Trình Uyên siết chặt eo cô, "Cô trêu chọc trước, đừng hòng tôi buông tay."
Đêm qua, sau khi tranh cãi xong, Trình Uyên lại đè cô ra dây dưa hồi lâu, đến rạng sáng mới tha cho cô.
Khương Tiêu kéo lê thân thể mệt mỏi ra mở cửa, đập vào mắt cô chính là quản gia.
Cô khựng lại, nghe quản gia nói: "Thiếu phu nhân, lão gia tử bảo tôi đưa người về lão trạch."
Khương Tiêu đến lão trạch, nửa tiếng sau Trình Uyên cũng có mặt. Hai người chạm mắt nhau một cái rồi lập tức dời đi.
Trình Uyên đã bị phạt gia pháp.
Đây không phải là ý muốn của Khương Tiêu, cô cũng chỉ muốn rời khỏi hắn mà thôi.
Khương Tiêu định vào khuyên ngăn nhưng bị quản gia cản lại: "Thiếu phu nhân, chuyện này người đừng quản, lão gia tử biết mình đang làm gì."
Khương Tiêu vào bếp rót nước nóng, bị Chương Dung chặn ngay cửa, bà ta hung hăng véo mạnh vào cánh tay cô một cái: "Là cô mách lẻo đúng không? Khương Tiêu, cô đúng là đồ lòng lang dạ thú."
Khương Tiêu nén đau, giải thích: "Không phải con, con không nói gì cả."
"Không nói? Cô tưởng tôi sẽ tin sao." Chương Dung nói, "Không phải cô thì lão gia tử sao lại dùng gia pháp với A Uyên."
Khương Tiêu: "Tại sao mẹ không thể tin con một lần?"
"Tin cô? Nằm mơ đi." Chương Dung hận cô còn không kịp, "Năm đó nếu không phải tại cô, Tiểu Tuệ đã gả vào Trình gia rồi, đều tại cô cả."
Tiểu Tuệ là con gái nuôi mà Chương Dung nhận, rất được bà ta yêu quý.
"Mẹ, con biết mẹ không thích con." Khương Tiêu nói, "Nếu đã vậy, chúng ta làm một cuộc giao dịch đi."
"Giao dịch gì?" Chương Dung dò xét, "Cô đừng hòng giở trò."
"Con muốn ly hôn," Khương Tiêu nói, "Mẹ hãy thuyết phục A Uyên."
"Thật sao?" Chương Dung không chắc chắn hỏi, "Cô thực sự nỡ rời xa A Uyên?"
Người không yêu mình, có dây dưa thêm cũng chẳng ích gì, Khương Tiêu đã nhìn thấu rồi: "Phải, con muốn ly hôn."
Bà ta tưởng Trình Uyên sẽ nhanh chóng đồng ý, nhưng không phải vậy.
Bà ta vừa mới đề cập, Trình Uyên đã ngắt lời: "Trình phu nhân chỉ có một người, chính là Khương Tiêu. Mẹ, sau này những lời như vậy đừng nói nữa."
"Chuyện của con, con tự có quyết định." Trình Uyên nói một cách không thể thương lượng, "Những lời này con không muốn nghe lại lần nữa, ông nội chắc chắn cũng không muốn nghe, sau này mẹ đừng nói nữa."
"A Uyên, con nghe mẹ nói——"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


